⬅ Trước Tiếp ➡
Nghe thấy giọng của Chu Thịnh, Đồng Bắc Bắc quay lại nhìn anh.
Ánh mắt hai người chạm nhau, Bắc Bắc nhìn chằm chằm hai mắt anh, rũ mắt che đi vẻ ảm đạm, lúc lên tiếng, giọng điệu mờ nhạt, khiến cho người khác không cảm thấy bất kỳ cảm xúc nào, "Anh đến rồi."
Chu Thịnh ừ một tiếng, đi đến bên cạnh cô, nhìn về người đàn ông đối diện Bắc Bắc, nhíu mày.
Mã Viễn kinh ngạc nhìn người đàn ông trước mắt, "Chu Thịnh?"
"Ừ." Chu Thịnh gật gật đầu, "Sao ông lại ở đây?"
Đáy mắt Mã Viễn kinh ngạc, tầm mắt ông dừng trên người Chu Thịnh cùng Đồng Bắc Bắc, hai người bọn họ không có hành động thân mật nào, nhưng là người thông minh có thể nhìn ra.
"Đến đây ăn cơm."
Chu Thịnh ".... Một người?"
"Không phải, còn mấy nhà làm phim khác."
Nghe vậy, Chu Thịnh gật gật đầu, không chú ý, "Vậy chúng tôi đi trước."
Trong lúc này, Bắc Bắc không nói một câu, trong đầu cô đang thu nhập những thông tin về Mã Viễn, là một đạo diễn nổi tiếng, chỉ cần ông tham gia bộ phim nào, phòng vé ít nhất thu về được 1 tỷ, có thể nói ông là một đạo diễn có nhiều tài năng và thành tựu, các tác phẩm của ông đều được mọi người yêu thích.
Mã Viễn nhìn hai người phải đi, vội vàng lên tiếng, "Từ từ đã."
Chu Thịnh dừng chân, quay đầu nhướng mày liếc ông, "Còn có chuyện gì?" Giọng điệu không kiên nhẫn.
Mã Viễn nhìn thấy ánh mắt như muốn giết mình của Chu Thịnh, vẫn kiên trì nhìn về phía Đồng Bắc Bắc, "Vị tiểu thư này cô thật sự không muốn đóng phim điện ảnh sao?"
Đồng Bắc Bắc hơi giật mình, nhoẻn miện cười, "Tạm thời không có."
Chu Thịnh một bên cười nhạo, ghét bỏ nhìn Mã Viễn, "Nghe thấy chưa?"
Mã Viễn "....."
Cuối cùng ông chỉ có thể bất đắc dĩ nhìn bóng dáng đi xa của hai người, yên lặng thở dài.
"Ông làm sao mà lại thở dài?" Nhà sản xuất phim vỗ vỗ bả vai Mã Viễn, có chút buồn cười, tại sao lại nghe thấy được tiếng thở dài của ông ấy.
Mã Viễn liếc người mới tới, "Tôi vừa thấy được một hạt giống tốt."
"Như thế nào?"
"Một người thích hợp với vai diễn viên phụ của phim mới của tôi, vừa nhìn thấy liền muốn chọn nười kia." Mã Viễn chuẩn bị quay bộ phim điện ảnh mới, đúng lúc đang thiếu người diễn một nhân vật đặc biệt, không phải vai chính, nhưng đất diễn cũng không tệ lắm, quan trọng hơn là, nhân vật kia ảnh hưởng tới hướng phát triển của bộ phim, đối với Mã Viễn mà nói, nhân vật ông thích nhất không phải nữ chính, mà là nữ phụ số 3.
Cho nên lúc đầu, ông kiên trì muốn mình tự chọn người cho vai này, cũng không phải nhân vật quan trọng, nên nhà đầu tư cùng tùy ý ông. Chính ông không nghĩ tới, nhanh như vậy đã tìm được người thích hợp.
Nhà sản xuất có chút kinh ngạc, "Thật sự, vậy người đâu?"
"Đi rồi."
"Ông vậy mà lại thả người này đi?"
Mã Viễn có chút bất đắc dĩ nhìn hắn, "Bạn của Chu Thịnh, đi cùng Chu Thịnh, tôi có thể sao?"
Nhà sản xuất bật cười, hiếm khi thấy vẻ mặt bực bội của Mã Viễn, vỗ vỗ vai ông an ủi, "Ông có thể thử lại, nếu là bạn gái của Chu Thịnh, liệu có ổn không?"
Nghe vậy, Mã Viễn trầm ngâm suy tư một chút, "Có thể không phải là bạn gái." Ông nghĩ đến bộ dáng bảo vệ người vừa rồi của Chu Thịnh, cho dù là bạn gái cũng không phải quan hệ bạn gái bình thường.

⬅ Trước Tiếp ➡