Bắc Bắc gật đầu "Vâng."
Trần Tĩnh lái xe rời đi, Bắc Bắc đeo khẩu trang đi dạo một vòng xung quang tiểu khu, cây xanh ở đây rất tốt, có lớn có bé. . Truyện chính ở == TRU Mtruyen.оrg ==
Phía sau là nơi để cho mọi người tập thể dục, nghe nói có không ít người già, người trẻ đến đây tập thể dục buổi sáng, buổi tối sẽ xuống đây tản bộ, chẳng qua cô chưa xuống đây bao giờ.
Bây giờ khá rảnh rỗi, Chu Thịnh cũng chưa về nhà, Bắc Bắc muốn đi qua đó một chút, thuận tiện làm quen với hoàn cảnh nơi đây.
Đi vào trong một lúc, cô bắt gặp hai ba người, nhưng do Bắc Bắc đeo khẩu trang và đội mũ, cho nên cũng không ai nhận ra cô.
Cô đi dạo một vòng rồi mới về nhà.
Vừa về nhà, Bắc Bắc cảm thấy cả người mệt mỏi không chịu được, như là di chứng của chuyến đi chưa được chữa khỏi, cô nằm lên ghế sô pha lăn ra ngủ. Lúc tỉnh lại là do chuông điện thoại đánh thức.
Bắc Bắc nhìn tên đó một hồi lâu mới ấn nghe.
Vừa ấn xong cô đã bật loa ngoài, tùy ý người bên kia đang nói gì "Đồng Bắc Bắc."
"Chuyện gì?" Âm thanh Bắc Bắc lười biếng.
Mẹ Đồng khựng lại, khẽ ho "Con đã nói gì với Chu gia vậy?"
Bắc Bắc sửng sốt, hỏi "Có chuyện gì không? Không nói thì tôi cúp đây."
Mẹ Đồng tức muốn hộc máu "Có phải con nói cái gì không hay với Chu gia không? Con có biết bây giờ Chu Thịnh đang thu mua cổ phần của Đồng gia không? Rốt cuộc bọn con muốn làm gì "
Nghe những lời này, Bắc Bắc đúng là không biết rõ lắm. Chẳng qua không biết thì không biết, cô cũng sẽ không nói cho mẹ Đồng.
"Rồi sao, mẹ gọi cho tôi là muốn biết chuyện gì."
Mẹ Đồng thấy giọng cô nói chuyện bực bội "Có phải con quên mất, mình cũng là người của Đồng gia không, có nghĩ đến khi Đồng gia phá sản con sẽ như thế nào."
Bắc Bắc cười nhạo, không chút để ý dựa vào sô pha hỏi "Phải không, phá sản thì phá sản, bây giờ mới nhớ tôi là người của Đồng gia à? Lúc trước bắt tôi đi xem mắt thì không nhớ đi?" Bắc Bắc nhẹ nhàng nói "Trước đây tôi còn quên mất chuyện này, lúc trước chưa có Chu Thịnh, không phải mẹ bắt tôi đi xem mắt với mấy tên nhà giàu à, chuyện này chắc Chu gia cũng không biết đi?"
Giọng nói của Bắc Bắc lạnh nhạt, nhưng lại khiến người ta có cảm giác không rét mà run "Mẹ nói xem, nếu như tôi nói với Chu Thịnh thì anh ấy sẽ làm gì đây?"
Mẹ Đồng cắn răng, nói lại với Bắc Bắc "Còn không phải vì con sao, con đã hai mươi tuổi rồi chẳng lẽ không nên gả ra ngoài " Bà ta nói như đây là chuyện đương nhiên "Đồng gia nuôi con khôn lớn như vậy, không lẽ con còn không biết."
Bắc Bắc cười nhạo, trên mặt không có chút ý cười nào nói "Đúng đúng, sao tôi lại quên mất được, dù sao tôi cũng không phải do bà sinh ra."
Vừa dứt lời, nháy mắt Đồng mẫu liền khẩn trương, siết chặt điện thoại trong tay, giọng nói trở nê lắp bắp "Con... Con... Biết từ khi nào?"
78.
Editor 14thfebruary
Bắc Bắc khẽ khựng lại, nhìn người đàn ông mở cửa bước vào, trên mặt mang theo ý cười "Nếu muốn người khác không biết, trừ phi mình đừng làm."
Nói xong câu này, Bắc Bắc không nhiều lời cúp điện thoại.