⬅ Trước Tiếp ➡
Manh Manh ừ một tiếng "Chắc vậy, có thể là tổ chương trình đã đưa tin ra."
Bắc Bắc không nói gì, hơi bất đắc dĩ "Sớm như vậy sao, hôm qua bọn họ không ngủ à."
Bây giờ mới 5 giờ sáng, tuy mùa hè trời mau sáng, nhưng mà giờ này thì vẫn hơi tối.
Manh Manh cười khẽ "Đừng lo lắng, lát nữa ra ngoài lớn tiếng gọi một chút, fans sẽ cảm thấy chờ đợi rất đáng giá."
Bắc Bắc "...."
Cô thấy vất vả thay nhóm fans đang đứng chờ ở bên ngoài.
Mọi người lấy hành lý xong, chuẩn bị rời đi, chỉ là lúc đi về không còn đi cùng nhau nữa, Manh Manh vừa mới nói chắc nhờ người đại diện của Bắc Bắc đưa về thì chuông điện thoại của cô vang lên.
Triệu Manh Manh chớp mắt nhìn cô, vẻ mặt xấu xa "Là Chu tổng à."
Bắc Bắc nhìn tên trên điện thoại, mỉm cười gật đầu "Alo."
"Em đang ở đâu vậy vợ, lấy hành lý xong chưa?"
"Lấy rồi, anh đang ở đâu?"
"Anh ở cửa ra bãi đậu xe A1, em qua đây đi, bên này tương đối ít fans."
"Vâng."
Dừng một chút, Chu Thịnh nói "Vợ ơi."
"Ơi?"
"Nhớ em."
Bắc Bắc mỉm cười "Chờ em."
75.
Editor 14thfebruary
Cúp điện thoại, Triệu Manh Manh chọc ghẹo Bắc Bắc "Chờ em nha."
Bắc Bắc "...." Cô trừng mắt nhìn Manh Manh một cái, bất lực nói "Người đại diện đang đợi chị ở đâu vậy?"
"Giống Chu tổng nhà em, nói bên kia tương đối ít fans, chúng ta đi thôi." Triệu Manh Manh đứng bên cạnh nghe không sót một chữ nào.
Nghe vậy, Bắc Bắc gật đầu "Vậy chúng ta qua đó thôi."
"Ok."
Hai người tạm biệt hai nghệ sĩ khác và nhân viên công tác rồi đi qua đó, lúc đi ra cũng gặp không ít fans, cũng may có người của tổ chương trình và bảo an sân bay bảo vệ, cho nên fans cũng không đến gần được.
Nhưng hai người vẫn nói với fans "vất vả rồi", dù sao cũng chờ mình từ sáng sớm, lời cần nói vẫn nên nói ra.
Mặt trời bắt đầu nhú lên, Bắc Bắc và Triệu Manh Manh nhanh chóng xuống bãi đậu xe, vừa đi xuống cô đã thấy được chiếc xe quen thuộc, nhanh chóng đặt hành lý vào trong xe, cô liếc người đã lâu không gặp, khóe môi cong lên, mỉm cười nhìn anh "Đã lâu không gặp Chu tổng."
Chu Thịnh liếc cô một cái, không nói chuyện, trực tiếp lái xe rời đi.
Xe vững vàng chạy như bay, bởi vì còn sớm cho nên đường cũng rất thoáng, bình thường mất 1 tiếng rưỡi để về nhà, giờ chỉ mất 1 tiếng.
Bắc Bắc nhìn Chu Thịnh không nói chuyện với mình, mỉm cười.
Cúi đầu xem tin nhắn Manh Manh gửi đến Lúc nãy chị thấy ánh mắt của Chu tổng rất khủng bố.
Bắc Bắc khựng lại, ngón tay ấn trên bàn phím Sao lại nói vậy?
Triệu Manh Manh Chị cảm thấy Chu tổng sẽ đem em ăn tươi nuốt sống.
Bắc Bắc Cũng có thể.
Triệu Manh Manh bật cười, tiếp tục gửi tin nhắn cho Bắc Bắc Ai nha, thật hâm mộ cuộc sống tình thú của bọn em.
Bắc Bắc bật cười, sắc mặt đỏ lên, khẽ ho nhắn lại cho Triệu Manh Manh Chị sớm tìm bạn trai đi.
Triệu Manh Manh Em câm miệng đi.
Bắc Bắc Được thôi, thực ra Chu Thịnh không làm gì em cả, rất bình tĩnh lái xe.
Không thể nói Triệu Manh Manh vô cùng biết rõ tính cách Chu Thịnh Khả năng Chu tổng đang nghĩ, về nhà sẽ thuận tiện hơn.
Nói tóm lại, những lời Triệu Manh Manh nói đã trở thành sự thật.

⬅ Trước Tiếp ➡