⬅ Trước Tiếp ➡
Căn cứ vào kháng nghị của khách mời, cuối cùng cơm tối vẫn do tổ chương trình cung cấp, đương nhiên tiền đề là phải thi đố chữ với nhân viên công tác.
Đối với trò chơi ấu trĩ này, Bắc Bắc thật sự cảm thấy bất lực.
"Nào, đến đây."
Mười phút sau, nhân viên công tác khó tin nhìn Bắc Bắc và Triệu Manh Manh, "Không phải bọn cô mới quen biết không lâu à? Sao lại tâm linh tương thông như vậy chứ?"
Bắc Bắc nhướng mày, cười nhạt nói "Chúng tôi quen biết trong mơ đã mười năm rồi."
Nói xong hai người nhìn nhau bật cười.
Đến ván thi đấu cuối cùng, đội khách mời chiến thắng, tất nhiên tổ chương trình cũng tha cho bọn họ.
Ăn tối xong, mọi người lại bị gọi vào, bắt nộp điện thoại và thông báo hành trình ngày mai.
"Ngày mai phải đi bộ vào trong đó à?" Có khách mời hỏi.
Đạo diễn gật đầu "Đúng vậy, tùy vào năng lực của mỗi đội, đội nào đến trước thì chiến thắng, chúng ta sẽ có bốn tuyến đường khác nhaụ"
Mọi người đều ngây người, đối với sự sắp xếp này không thể tin được.
"Không phải chứ, ở sa mạc thì đi như thế nào? Lỡ như chết đói thì phải làm sao?"
Tổ đạo diễn lắc đầu "Không đến mức đó, chúng tôi vẫn sẽ đảm bảo an toàn cho mọi người, yên tâm đi. Hành lý tổ chương trình sẽ giữ, ngoài ra trên đường đi có không ít đồ vật, nếu nhặt được nó sẽ giúp ích cho mọi người ở những chặng đường saụ"
Mọi người "... Chúng tôi không được mang đồ gì hả?"
"Có, mỗi người được phát cho cái balo, bên trong có một ít nhu yếu phẩm, phía chương trình sẽ chuẩn bị đầy đủ cho các bạn, mọi người đều là người nổi tiếng nên chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm cho sự an toàn của mọi người, cố gắng không có sơ suất."
"Bão cát thì sao?"
Đạo diễn mỉm cười "Không có, lúc trước chúng tôi đã xem dự báo thời tiết rồi."
"Lỡ như có thì sao đây?"
"Nếu có thì lúc đó trực thăng sẽ đến đây đón mọi người, đừng lo lắng " Nói xong, tổ chương trình cũng có thể hiểu được sự lo lắng của nghệ sĩ.
Cuối cùng, mọi người chấp nhận số phận, dù sao cũng đã tham gia rồi, hối hận cũng đã muộn.
Sau khi thông báo xong, tổ chương trình tuyên bố "Được rồi, mọi người quay về nghỉ ngơi đi, tối nay hãy nghỉ ngơi thật tốt để còn có sức chiến đấy cho ngày mai."
Ngày mai bọn họ không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa đây.
Nói tóm lại, không biết gì mới là kích thích nhất, đồng thời cũng có sự khiêu chiến.
74.
Editor 14thfebruary
Nắng sớm mờ ảo. Những tia nắng từ mặt trời chiếu vào trong lều, mọi người nhanh chóng thức dậy khi nghe tiếng đồng hồ vang lên.
Bắc Bắc dậy thứ hai, người dậy sớm nhất là chồng của Dương Chân Chân – Lý Ẩn, đã mang theo đồ đạc đến nơi tập trung.
Hành lý của bọn cô đã bị thu hôm qua, bây giờ mọi người chỉ mang theo nhu yếu phẩm mà tổ đạo diễn cung cấp, ăn sáng xong thì chuẩn bị xuất phát.
Ánh mặt trời gay gắt và cũng rất chói mắt.
Bắc Bắc và Manh Manh rút được con đường ở giữa, tuy không dễ đi nhưng cũng không phải là con đường khó nhất.
Con đường của bọn cô nằm ở bên phải, hai người hít một hơi thật sâu bắt đầu hành trình.
Trên đường đi, ánh mặt trời rất chói, Triệu Manh Manh lầm bầm nói chuyện với Bắc Bắc "Hên là em có mang theo kem chống nắng, chứ không chúng ta sẽ bị phơi đen mất."

⬅ Trước Tiếp ➡