⬅ Trước Tiếp ➡
“Tổ tiết mục sẽ thu điện thoại của bọn em, lúc đó nhạy bén một chút, nếu không mượn được điện thoại từ tổ tiết mục, em có thể vừa đe doạ vừa dụ dỗ họ.”
Bắc Bắc “…. Em không dám.”
Cô không phải lão đại, sẽ không làm mấy chuyện như thế.
Chu Thịnh mỉm cười, “Hai ngày ghi hình của bọn em sẽ phát thành một tập, lúc đó chắc em cũng chưa về được, chương trình này được chiếu vào khung giờ vàng, em nhớ biểu hiện tốt lên nhé.”
“Em biết rồi.”
Chu Thịnh nhéo mặt cô, mỉm cười nói “Giờ vẫn còn muốn ôm anh hả, anh còn chưa nấu xong cơm cho em đấy.”
Bắc Bắc mỉm cười, buông eo anh ra, vỗ vai anh cười nói “Vậy được rồi, Chu tổng vất vả, em ra ngoài ngồi chờ.”
“Ừ.”
Dáng người Chu Thịnh thẳng tắp, cho dù nấu cơm ở trong phòng bếp, cũng không thể giảm bớt được khí chất của anh.
Bắc Bắc nhìn thật lâu rồi mới về phòng đem những gì Chu Thịnh dặn dò bỏ vào trong, cô bỏ hết váy ở nhà chỉ mang theo một cái, còn lại đều là quần dài, Bắc Bắc còn mang theo kem chống nắng, những gì Chu Thịnh dặn cô đều mang theo hết, trước khi lên xe Bắc Bắc còn gọi cho Triệu Manh Manh nói lại những gì Chu Thịnh dặn cho cô ấy biết.
Đến lúc ghi hình, Bắc Bắc mới biết những gì anh nói quan trọng biết bao nhiêụ
Sau khi ăn xong, 5 giờ chiều, Trần Tĩnh đúng giờ chạy qua đón cô đi sân bay.
“Em chỉ mang có một cái vali thôi hả?”
Bắc Bắc nhướng mày gật đầu “Đúng vậy, Chu Thịnh nói không cần mang quá nhiều đồ, đến lúc đó người mệt là mình.”
Trần Tĩnh “… Ừ, như vậy cũng tốt.”
Bắc Bắc lên xe, hai người đi đến sân bay.”
“Qua đó nhớ chú ý an toàn, tạo mối quan hệ với mọi người.”
Bắc Bắc gật đầu “Em biết mà.”
“Có việc gì thì gọi điện cho chị, chị sẽ cho em ít lời khuyên.”
Bắc Bắc mỉm cười, thấy Chu Thịnh và Trần Tĩnh không yên tâm, cô cảm thấy mắc cười, nhưng cũng rất vui vẻ, rốt cuộc cũng có người vì cô mà suy nghĩ.
“Biết ạ, yên tâm đi Tĩnh tỷ, em sẽ chăm sóc mình thật tốt.”
“Ừ.”
Trần Tĩnh mỉm cười, nhìn cô “Đừng có để mặt mộc ra ngoài đấy, đến lúc đó bị cư dân mạng chế thành ảnh hài, em sẽ hối hận đấy.”
Bắc Bắc chớp mát, nhìn Trần Tĩnh nói “… Không đến mức đó chứ.”
73.
Editor 14thfebruary
Trần Tĩnh nhướng mày, lời lẽ chính đáng nói "Bình thường thôi, bây giờ em chưa nổi tiếng, đợi nổi tiếng rồi cũng sẽ có ảnh chế cho mà xem."
Trước kia Bắc Bắc cũng thấy có nhiều nghệ sĩ bị chế ảnh, được các fans lưu truyền rộng rãi, cô tưởng tượng đến mình, mới nghĩ thôi đã lắc đầu "Nhất định không được, em sẽ cố gắng giữ hình tượng."
Trần Tĩnh thấy dáng vẻ nghe lời của cô như vậy tỏ vẻ khen ngợi.
"Không tệ."
Hai người nói chuyện, đúng 7 giờ 30 có mặt ở sân bay.
Bắc Bắc đi đến nơi tập trung ngồi chờ, vậy mà bên đó đã có người, là nhân viên tổ công tác.
Nhân viên đón Bắc Bắc tên là Tiểu Lưu, là một biên đạo của chương trình này, Bắc Bắc cười gật đầu "Xin chào."
Tiểu Lưu cười tiếp nhận hành lý, nhỏ giọng hỏi "Xin chào Đồng tiểu thư, mời đi bên này."
Bắc Bắc tạm biệt Trần Tĩnh rồi đi theo Tiểu Lưu đến phòng chờ VIP của sân bay, vì là phòng VIP cho nên khá yên tĩnh, cũng không có nhiều người, nên không bị ai dòm ngó.
"Những người khác đã đến chưa?"
"Chỉ có một đội mới đến."

⬅ Trước Tiếp ➡