⬅ Trước Tiếp ➡
Chu Thịnh vừa đến công ty, một trợ lý khác vội vàng đến đón, "Chu tổng, giám đốc bọn họ đều ở phòng họp."
Nghe vậy, sắc mặt Chu Thịnh hơi trầm xuống gật gật đầu, "Tôi biết rồi, đem tài liệu cho tôi."
"Vâng."
Cầm tài liệu nhìn một chút, Chu Thịnh mới mang Tào Nhất Minh vào phòng họp, vừa vào, tầm mắt của mọi người nháy mắt đều nhìn qua đây.
Không thể không nói, Chu Thịnh xuất hiện bất cứ chỗ nào, cũng có thể hấp dẫn ánh mắt người nhìn, kể cả đàn ông, chẳng qua sắc mặt lúc này của Chu Thịnh không tốt, thời điểm thấy anh, ánh mắt mọi người có chút né tránh.
Chu Thịnh cười nhạo một tiếng, nhìn một vòng, "Đều đến đông đủ?"
Tào Nhất Minh khẽ ho, "Đủ rồi ạ."
Chu Thịnh liếc mắt nhìn hắn, không nói gì nữa, trực tiếp ngồi xuống, "Bây giờ nói một chút, tại sao xảy ra chuyện lớn như vậy, cũng không ai báo cho tôi biết?"
Giọng anh không tức giận, nhưng lời vừa nói ra cũng khiến sắc mặt mọi người thay đổi.
Chu Thịnh cười lạnh, "Không ai nói phải không?"
Mọi người tiếp tục trầm mặt, hoàn toàn không nói lời nào.
Tên của Chu Thịnh, ngoại trừ được biết đến từ các tin tức trên hot search, ở trong công ty, ai cũng sợ anh, không nói đến anh hung dữ như thế nào, nhưng khả năng làm việc của Chu Thịnh, mọi người đều hiểu rõ, trọng điểm là đã giỏi còn muốn giỏi hơn.
Về chuyện của công ty, Chu Thịnh so với bất luận ai đều nghiêm túc. Ngày thường thấy anh cà lơ cà phất, qua lại với nhiều phụ nữ, nhưng anh rất nghiêm túc và có trách nhiệm hơn ai khác.
Mà lúc này, trong phòng họp quá yên tĩnh.
Chu Thịnh cười châm biếm, đem đồ trong tay trực tiếp ném lên bàn, âm thanh kia to đến mức làm cho mọi người không nhịn được run lên, vẻ mặt non nớp lo sợ.
"Trước giờ nghỉ trưa, cho tôi một đáp án, nếu không có các ông tốt hết là nên cút khỏi công ty."
Mọi người đồng thanh đáp, "Vâng."
......
Chủ đề trong phòng họp từ cái này liền biến thành một cái khác, toàn bộ buổi sáng, những người đến cuộc họp đã chuẩn bị bị Chu Thịnh mắng, không khí trong phòng họp lúc này, vô cùng đáng sợ.
Lúc này Chu Thịnh đang phân tích một hạng mục, bỗng nhiên điện thoại vang lên.
Mọi người đều nín thở, nhìn chằm chằm điện thoại của anh, ở trong lòng không ngừng cầu nguyện cho người gọi điện thoại, Chu Thịnh ghét nhất là bị làm phiền trong lúc họp, trước kia có rất nhiều cuộc gọi, mỗi lần gọi đến đều bị mắng te tua, cho nên về sau lúc Chu Thịnh đang họp, không có người nào dám gọi đến nữa.
Mà hiện tại, mọi người nhìn Chu Thịnh nhíu mày, trong lòng thầm cầu nguyện cho người bên kia.
Chu Thịnh nhíu mày, cúi đầu xem điện thoại, thấy số điện thoại gọi đến, nháy mắt sắc mặt u ám liền tan đi, anh khẽ ho, nghe điện thoại.
"Chu Thịnh."
"Ừ?" Giọng nói có chút ôn nhụ
Trong phòng họp, tất cả đều ngạc nhiên nhìn người đàn ông trước mắt, chuyện gì vừa xảy ra?? Kia là Chu Thịnh?? Là Chu tổng sao??
Đồng Bắc Bắc nhíu mày, nhìn thời tiết ngoài cửa sổ, "Bây giờ tôi muốn đi ra ngoài, buổi trưa khi nào chúng ta cùng ăn cơm?"
"Hiện tại cô đi ra ngoài sao? Để tôi kêu tài xế đến chở cô."
Đồng Bắc Bắc vội vàng từ chối, "Không không, tôi tự đi được, sau đó sẽ đễn chỗ ăn cơm, không cần cho tài xế đến đón tôi."

⬅ Trước Tiếp ➡