⬅ Trước Tiếp ➡
Cho đến bây giờ... Cô ngồi trên giường khách sạn nhìn ra bên ngoài cửa sổ, rèm cửa tung bay theo gió khiến cho ánh trăng lọt vào, lần đầu tiên Bắc Bắc cảm thấy, cô cần phải suy nghĩ nghiêm túc về tình cảm và cuộc hôn nhân của mình và Chu Thịnh.
Cô thích Chu Thịnh sao? Đương nhiên là thích.
Vậy có yêu anh không.
Bắc Bắc thay đổi tư thế nằm trên giường suy tư, hình như là có.... Yêu, nếu không yêu, cô cũng sẽ không thân mật với anh, cũng sẽ không nguyện ý làm những chuyện đó, thậm chí nếu một hai ngày không gặp, cô sẽ rất nhớ Chu Thịnh, nhớ đến giọng nói của anh, hay đơn giản chỉ là những cái ôm ấm áp.
Đang suy nghĩ, chuông của vang lên.
Bắc Bắc cả kinh, nhanh chóng từ trên giường ngồi dậy, đi đến sau cửa hỏi “Ai vậy?”
Ngoài của âm thanh của Chu Thịnh truyền đến “Bắc Bắc, là anh.”
Cô sửng sốt, nhanh chóng mở cửa ra, nhìn người đàn ông trước mắt, gương mặt sạch sẽ mang vẻ mệt mỏi xuất hiện trước mặt cô. Bắc Bắc ngẩn người nhìn Chu Thịnh đột ngột xuất hiện, há miệng thở dốc, cô nói “Không phải anh nói hôm nay không đến sao?”
Tối hôm qua ngủ hai người nói đến chuyện này, Chu Thịnh nói ngày mai cô đóng máy sẽ qua đây đón cô và bà nội với mẹ cùng nhau về nhà, cho nên cô nghĩ hôm nay anh sẽ không đến chứ.
Chu Thịnh không trả lời cô, đi vào, đem cửa phòng đóng lại.
Ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Bắc Bắc, hơi thở chậm rãi, anh đưa ngón tay lên chạm vào khuôn mặt cô, âm thanh tức giận vang lên bên tai Bắc Bắc “Bị ai đánh?”
Bắc Bắc run lên, cảm nhận được ngón tay anh nhấn vào chỗ kia, cô hơi đau khẽ rên, “Đaụ”
Chu Thịnh khựng lại, thu hồi tay, nhìn khuôn mặt sưng đỏ của cô, thấp giọng nói “Chờ anh một lát.”
“Hả?”
Bắc Bắc còn chưa phản ứng, Chu Thịnh đã đi ra ngoài, cô ngây ngốc nhìn cửa phòng đóng lại, nhất thời chưa hoàn hồn, cho đến khi trôi qua mười phút, Chu Thịnh quay trở lại, lúc này trong tay anh ngoài cục đá ra, còn có hai quả trứng gà.
Bắc Bắc chớp mắt “Anh lấy trứng gà ở đâu vậy?”
“Hỏi khách sạn.”
Chu Thịnh chỉ về phía giường “Qua đó nằm đi, anh lăn mặt cho em.”
Bắc Bắc ngơ ngác gật đầu, nằm lên giường ngửa đầu nhìn anh, nắm tay Chu Thịnh nói “Đừng lo lắng, chỉ là chuyện nhỏ thôi.”
Chu Thịnh nhấp môi, lạnh lùng nói “Trước tiên đừng có nói chuyện với anh.”
Bắc Bắc “...”
Cô nghiêm túc nhìn Chu Thịnh, yên lặng sờ cổ mình nói “Được thôi.”
Chu Thịnh hận sắt không thành thép nhìn vợ mình, cảm thấy thất bại, nhịn không được nhéo mặt cô, trầm giọng nói “Không nói thật à?”
Bắc Bắc chu miệng tủi thân nhìn anh “Không phải anh kêu em không nói sao?”
Chu Thịnh nghẹn họng, không biết nên trả lời như thế nào. Tay đặt trên má Bắc Bắc, lột trứng gà lăn qua lăn lại để giảm sưng cho cô, làm một lúc Chu Thịnh mới lấy đá đắp trên mặt cô. Khối đá lạnh lạnh, đối lập với quả trứng gà lúc nãy, Bắc Bắc a lên một cái, vừa định nói chuyện thì cô nhìn vào đôi mắt của anh, lời định nói ra lập tức nuốt về.
Vẫn nên im lặng thì hên, mắc công lại chọc giận người đàn ông già này.

⬅ Trước Tiếp ➡