⬅ Trước Tiếp ➡
Bà dừng một lúc, nhìn về phía mẹ Đồng hỏi "Cũng không biết hôm nay thông gia kêu chúng tôi đến đây để gặp Bắc Bắc, hay còn chuyện gì khác?"
Ba Đồng ho khan, ông ta nhìn về phía bà Chu nói "Trước kia chúng tôi thấy không ít nhà báo đưa tin về Bắc Bắc, sợ ảnh hưởng không tốt đến Chu gia, cho nên mới đến đây tìm Bắc Bắc, muốn xin lỗi mọi người."
Không thể không nói, ba Đồng là người nhìn xa trông rộng, nhũng lời nói ra không quá ngu ngốc.
Lời vừa nói ra, mẹ Chu và bà nội Chu đều giật mình một lúc, mẹ chồng nàng dâu nhìn nhau, mẹ Chu cười nói "Chuyện này, ngay từ đầu Chu Thịnh đã nói với mọi người trong nhà rồi, chúng tôi đều biết cả."
Bà cười cười "Huống hồ chúng tôi đều quen biết Lê Tiêu, biết hai người là bạn bè, thông gia các người đừng quá lo lắng, không có chuyện gì."
Mẹ Chu vừa nói ra, Đồng Đông liền nhỏ giọng thì thầm "Nhưng lúc trước Bắc Bắc thích Lê Tiêu mà."
Cô ta nhỏ giọng nói, cho dù nhỏ đi nữa, cũng khiến mọi người trong phòng nghe được.
Bắc Bắc thay đổi sắc mặt, cô nhìn về phía mẹ Chu, trong mắt bà hiện lên tia cảm xúc không rõ ràng.
Giây tiếp theo, Đồng Thu xin lỗi thay Đồng Đông "Xin lỗi nha Bắc Bắc, Đồng Đông còn nhỏ, nói chuyện không biết giữ mồm, chuyện em thích Lê Tiêu tụi chị cũng biết đã là quá khứ rồi."
Bắc Bắc "...."
Trong lúc nhất thời, cô không biết nên cười nhạo hai người này có mang não của mình ra ngoài không, trước mặt Chu gia nói cô như vậy?? Chẳng lẽ không nghĩ đến hậu quả sao.
Bắc Bắc châm biếm cười, nhìn hai người.
Bà nội Chu nhìn Bắc Bắc, mặt mày hiền lành nói "Bắc Bắc trước đây con thích Lê Tiêu sao?"
Bắc Bắc nghẹn họng, bất đắc dĩ gật đầu "Anh ấy diễn xuất rất tốt."
Mẹ Chu bên cạnh phụ họa "Mẹ cũng thấy không tệ, kỹ thuật diễn xuất của Lê Tiêu đúng là rất tốt, nhà cậu ta ai cũng đều đóng phim, đúng rồi không phải lúc trước con đóng phim chung với cậu ta sao, cảm giác thế nào?"
Bắc Bắc không hiểu thế cục trước mắt.
Cô ngây ngốc à một tiếng, nói "Tốt lắm ạ, kỹ thuật diễn so với con thì tốt không nhiềụ"
Mẹ Chu liếc mắt nhìn cô một cái, cưng chiều nói "Con bé này, con nói sai rồi, con vẫn là người mới, Lê Tiêu đã đóng phim bao nhiêu năm rồi chứ, chắc chắn không thể so sánh, nhưng mẹ tin tưởng, về sau con còn giỏi hơn Lê Tiêu rất nhiềụ"
Bắc Bắc bật cười, nói một câu "Cảm ơn mẹ."
Âm thanh trong phòng dần dần ít, từ vài người nói, bây giờ chỉ còn lại Bắc Bắc và mẹ Chu, cho đến khi... tàn cuộc.
Mẹ Chu nhìn mẹ Đồng, cười rất dịu dàng "Bà thông gia, nếu không hôm nay ở lại khách sạn đi, ngày mai về cũng được."
Sắc mặt mẹ Đồng không tốt, vừa mới bị mẹ Chu tức giận, hiện tại vẫn xanh mét, nhưng lại không thể trở mặt, chỉ có thể cười gượng "Không được, ngài mai ba nó còn phải đi làm, đêm nay chúng tôi trở về, cũng không có xa."
Mẹ Chu gật đầu, tỏ vẻ hiểu "Vậy đêm nay chúng tôi ở lại, nhân tiện ngày mai đến đoàn phim xem Bắc Bắc đóng phim."
Đồng Đông suy nghĩ, "Con cũng muốn..." Còn chưa nói xong, đã bị ba Đồng cắt đứt, ông ta nhìn hai người trước mặt, mang tia xin lỗi "Thật xin lỗi, hôm nay phiền hai vị đến đây, chúng tôi sợ con bé Bắc Bắc gây phiền phức cho mọi người."

⬅ Trước Tiếp ➡