Thiên chi kiêu tử Con cưng Đứa con được cha mẹ cưng chiều quá sinh kiêụ Đứa con cưng của ông trời. Vốn ý chỉ tộc người Hồ hùng mạnh ở phương Bắc, sau lại chỉ đứa con do được cha mẹ cưng chiều quá mà sinh hư. Nguồn .
Nghĩ như vậy, Đồng Bắc Bắc không khỏi rùng mình, không đúng, tính cách của Chu Thịnh, như vậy đâu phải là tốt đâu chứ.
Lúc sau về đến nhà, Đồng Bắc Bắc liền chui vào mình của mình, bắt đầu sắp xếp các đồ vật mới mua về, vừa sắp xếp xong cửa phòng liền có người gõ, Đồng Bắc Bắc nói to, "Cửa không khóa."
Chu Thịnh mở cửa đi vào, trong tay cầm một cái hộp, "Điện thoại đây cho cô."
"Cảm ơn."
Đồng Bắc Bắc ngước mắt nhìn anh, nghĩ nghĩ rồi nói, "Chu Thịnh."
"Hửm?"
"Vừa rồi trong trung tâm thương mại, cảm ơn anh."
Chu Thịnh cười nhạo cô một tiếng, "Cảm ơn tôi cái gì? Bảo vệ cô?" Nói xong, cũng không đợi Đồng Bắc Bắc trả lời, Chu Thịnh liền nói, "Dù sao cô cũng là vị hôn thê của tôi."
Đồng Bắc Bắc "A."
Chu Thịnh rũ mắt nhìn cô, "Tôi có thể hỏi cô một chuyện được không?"
"Anh hỏi đi?"
Chu Thịnh suy nghĩ một lát, lạnh nhạt nói, "Làm vị hôn thê của tôi có phải khiến cô khó chịu lắm đúng không?"
7.
Editor 14thfebruary
Đồng Bắc Bắc nhìn Chu Thịnh, đỏ mặt.
Nên nói thật, hay nói nói dối đây?
Chu Thịnh trầm mặc một hồi, ho hai tiếng, "Không cần nói cho tôi biết đáp án, tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi."
Đồng Bắc Bắc "A, được thôi."
Trong phòng, nháy mắt liền yên tĩnh, hai người bốn mắt nhìn nhau, nhưng không có đề tài gì để nói.
Một lát sau, Chu Thịnh đi ra ngoài, Đồng Bắc Bắc một mình nằm trong phòng, suy nghĩ về tương lai của chính mình.
Thời gian không nhanh không chậm cứ trôi qua, Đồng Bắc Bắc cùng Chu Thịnh, cũng cứ như vậy mà sống hòa thuận với nhau được nửa tháng, nháy mắt liền đến thời điểm ăn Tết, theo như thường lệ, Đồng Bắc Bắc nên cùng Chu Thịnh về nhà của anh.
Hôn nhân của hai người xác định vào năm sau, thời gian ba tháng, còn không tới một tháng nữa là hết.
Trong khoảng thời gian này, Đồng Bắc Bắc không bị ai quản lý, mỗi ngày sinh hoại như một con sâu gạo, thỉnh thoảng nói với Chu Thịnh mấy câu, trò chuyện vài câu liền không có sau đó.
Thời điểm Đồng Bắc Bắc nằm trên sô pha xem ti vi, thì Chu Thịnh đột nhiên xuất hiện bên cạnh, cùng cô xem phim, chỉ có một điều kỳ lạ, đó là theo sự hiểu biết của cô, thì dạo gần đây Chu Thịnh không còn xuất hiện trên hot search nữa.
Cô vẫn còn muốn làm quần chúng ăn dưa, kết quả nửa tháng qua không có tin tức gì của Chu Thịnh, không riêng gì Đồng Bắc Bắc, có ít người cũng vô cùng sốt ruột, mỗi ngày nhắn vào website công ty của Chu Thịnh, mong chờ tin tức của anh.
Đối với điểm này, Đồng Bắc Bắc có chút dở khóc dở cười.
Cô đang xem điện thoại, lướt xem tin tức trên Weibo, đột nhiên liếc mắt nhìn về phía Chu Thịnh, "Chu Thịnh."
"Hửm?" Chu Thịnh lúc này đang xem tin tức, nghe vậy nhìn cô một cái, "Làm sao vậy."
Đồng Bắc Bắc suy nghĩ, hỏi, "Sao gần đây anh không đi ra ngoài?"
Mỗi ngày đều đúng giờ về nhà, thật giống như muốn cùng cô bồi dưỡng tình cảm.
Chu Thịnh hơi giật mình, cười một tiếng, "A, bà nội tôi không cho phép tôi có tin tức trên hot search, dù sao tôi với cô cũng sắp kết hôn."
Đồng Bắc Bắc "......Ồ."