⬅ Trước Tiếp ➡
"Đúng vậy." Bắc Bắc cười cười, thấp giọng nói "Lúc ấy tôi đang đợi bạn, Mã đạo đã chạy đến hỏi tôi, có hứng thú đóng phim không."
Trần Lam càng tò mò, kích động hỏi Bắc Bắc "Vậy lúc đó cô trả lời như thế nào?"
Bắc Bắc nhoẻn miệng cười "Lúc ấy tôi không trả lời, bạn của tôi đến nên đã rời đi."
"À? Chỉ vậy sao?" Trần Lam rõ ràng không tin Bắc Bắc, trong mắt tràn đầy nghi ngờ.
Bắc Bắc mỉm cười, không thèm để ý nói "Đúng vậy, chính là như thế, lúc sau là gặp lại ở quán lẩu, Mã đạo để lại số điện thoại cho tôi, nói nếu muốn đóng phim thì gọi cho ông ấy, rồi sau đó chính là tôi đi thử vai....."
Nói ra những chuyện này, Bắc Bắc cũng không thấy có gì phải giấu giếm,, cũng phải không thể nói ra, nếu Trần Lam đã tò mò, cô sẽ nói rõ quan hệ giữa cô và Mã đạo cho cô ta nghe, cũng đỡ sau này phải giải thích.
Chỉ là Bắc Bắc không biết, hôm nay cô tốt bụng nói ra những điều này, trong tương lai sẽ bị phóng đại lên, khó có thể vãn hồi.
Nói ra quan hệ giữa mình và Mã đạo, lúc sau đến Manh Manh và Lê Tiêu đều là đóng phim mới quen biết, chuyện này là do Tống Tuấn Phong nói thay cô.
.......
Ngồi ở trong phòng thay đồ, Bắc Bắc nghĩ đến sắc mặt của Trần Lam, cảm khái lắc đầu "Có phải em lại có thêm người ghét không?"
Trần Tĩnh cười nhẹ "Có thể, ai bảo em may mắn đến như vậy."
Không thể không nói, Trần Tĩnh cũng mới biết hai người quen nhau như thế nào, cho nên lần này nghe Bắc Bắc nhắc lại, chị thấy ông trời đã ban cho cô ấy một bát cơm này, ăn vô đều có thể gặp được đạo diễn, đã thế còn hai lần May mắn như vậy, quả thật người bình thường không có.
Bắc Bắc khẽ cười, cong môi nói "Em cảm thấy lúc đó Mã đạo thấy em rất xinh đẹp."
"Đúng là em rất đẹp." Chuyện này Trần Tĩnh có thể hiểu chồng mình, "Chị đã xem qua bộ phim điện ảnh kia của em, quả thật em rất phù hợp với nhân vật đó, trách không được ông ấy ánh mắt đầu tiên đã nhìn trúng em, nếu không đã không bắt chuyện với em một cách liều lĩnh như vậy."
Bắc Bắc cười, liếc mắt nhìn Trần Tĩnh nói "Tĩnh tỷ đối với Mã đạo thật là hiểu biết."
Trần Tĩnh kiêu ngạo nâng cằm nói "Chứ sao, tụi chị đã bên nhau mười năm, không phải là mười tháng."
Nghe vậy, Bắc Bắc tính tính thời gian, yên lặng nói "Tụi em còn chưa đến mười tháng."
Trần Tĩnh "......"
Bởi đây là bộ phim vườn trường, nên Bắc Bắc trang điểm rất đơn giản, không cần phải phức tạp như phim cổ trang, về phần trang phục, tất cả đều giống nhau, đều là đồng phục học sinh.
Do phải quay phim ở trường học, nên có rất nhiều học sinh ở đó, nhưng tổ đạo diễn đã nói trước, nên lúc này có rất nhiều diễn viên quần chúng.
Cảnh đầu tiên là cảnh Bắc Bắc và Tống Tuấn Phong ở trong phòng học.
Thật ra cũng hơi khó quay, tại vì có quá nhiều người nên cảnh quay không được đẹp lắm, nhưng vì đạo diễn Lưu đã thương lượng với phía nhà trường từ trước nên lúc này trong lớp chỉ có thể quay một phần lớn những cảnh này.
Tóc của Bắc Bắc được cột thành đuôi ngựa, tóc xoăn của cô bị duỗi ra, trở nên rất mượt mà tự nhiên, về phần quần áo, đồng phục rất to, bao lấy thân hình gầy gò của cô bên trong.

⬅ Trước Tiếp ➡