⬅ Trước Tiếp ➡
Cô đã xem qua nguyên tác, vì vậy cô biết có bao nhiêu fans kêu gào ở cuối bài viết, không cần chuyển thể, không cần ai diễn cả, sẽ hủy hoại nguyên tác gì đó, lúc cô nhìn thấy, chỉ cảm thấy fans và tác giả đều không làm được.
Đặc biệt là tác giả, là tác phẩm của mình, rõ ràng là do mình biên kịch cải biên, vậy mà vẫn bị fans chửi rủa, thật khó hiểụ
Thật ra mỗi tác giả đều hy vọng tác phẩm của mình sẽ được chuyển thể, đáng tiếc người đọc lại không hy vọng như vậy, độc giả có ý tưởng của độc giả, tác giả có ý tưởng của tác giả.
Lúc Bắc Bắc xem, chỉ có một suy nghĩ, nếu thật sự không thích phim truyền hình, vậy thì chỉ cần thích tiểu thuyết thôi, đừng giận chó đánh mèo, bởi vì mỗi người, sẽ có những suy nghĩ và cách làm khác nhaụ
......
Cuộc họp bắt đầu, Bắc Bắc an tĩnh nghe, thỉnh thoảng còn ghi chép lại, tránh quên mất.
Các diễn viên khác cũng đều tốt, ít nhất Bắc Bắc cảm thấy, vị nữ hai kia rất dễ kết bạn, và thật sự đúng như Bắc Bắc nghĩ, hai người ở chung rất hòa hợp.
Chín giờ cuộc họp kết thúc.
Bắc Bắc cầm tờ giấy đạo diễn đưa rồi quay về phòng, một lát nữa đến chỗ Trần Tĩnh "Em nói cái gì?"
"Những việc ngày mai cần chú ý một chút, dù sao chúng ta đều là người mới, đạo diễn sợ ngày mai phóng viên hỏi lung tung, sợ chúng ta sẽ không biết trả lời câu hỏi như thế nào."
Trần Tĩnh hiểu ra "Điều này nên nói."
"Em cầm gì trong tay vậy?"
Bắc Bắc cúi đầu, đưa cho Trần Tĩnh "Hình như là danh sách diễn viên."
"Hả?" Trần Tĩnh duỗi tay cầm lấy, mở ra xem, sau khi nhìn thấy cái tên trên đó, Trần Tĩnh hơi khó xử nhìn Bắc Bắc, nói ra một câu "Chúc em may mắn."
"Sao vậy?"
Trần Tĩnh trả lại cho cô, nói "Trần Lam cũng ký hợp đồng, nữ ba, tình địch của em."
Bắc Bắc "........"
46.
Editor 14thfebruary
Bắc Bắc đã thấy bất ngờ vào sáng hôm saụ
9 giờ bắt đầu xuất phát, đi đến nơi tổ chức lễ khai máy, Bắc Bắc và Tống Tuấn Phong, đạo diễn Lưu, hai người cùng nhau đi ra cửa khách sạn, đi đến chỗ đó.
Bên kia, lúc Bắc Bắc xuống xe đã thấy Trần Lam. Cô ta đứng ở ven đường mỉm cười, lúc nhìn đến Bắc Bắc, trên mặt ý cười càng đậm.
"Chào buổi sáng Lưu đạo, Tống sư huynh, chào Bắc Bắc."
Lưu đạo mặt tươi cười nhìn cô ta, vỗ bả vai Trần Lam nói "Sao đến sớm vậy?"
Trần Lam gật đầu "Đúng lúc không có việc gì làm, nên tôi đến xem trước."
Lưu đạo hài lòng gật đầu "Không tệ, hy vọng mọi người trong đoàn phim đều có thể học tập cô, chăm chỉ hơn."
Trần Lam hơi mỉm cười trả lời "Nhất định sẽ như vậy, không chừng mọi người còn cố gắng hơn tôi."
Tống Tuấn Phong đứng bên cạnh chen vào nói, mỉm cười "Sẽ không đâu, ít nhất tôi sẽ không chăm chỉ như cô, đúng không Bắc Bắc."
Bắc Bắc bị lôi ra, ậm ừ trả lời "Ừ, đúng vậy."
Cô và Trầm Lam nhìn nhau, hai người đều ăn ý dời tầm mắt.
Đối với những trường hợp này, nó chỉ thực sự thích hợp nói ở trên mặt.
Một lúc sau, mọi người đứng cùng một chỗ chờ các thành viên khác đến, vài phút sau, bên truyền thông và mọi người đều đã đến đủ, bởi vì bộ phim này của Lưu đạo rất được mong đợi, nên dù Lưu đạo giấu kỹ như thế nào cũng bị phóng viên biết được.

⬅ Trước Tiếp ➡