⬅ Trước Tiếp ➡
Bắc Bắc không nói gì, vấn đề là không phải do cô dùng lực, mà là nếu không dùng lực thì làm sao có thể kéo gân tốt được
Cô gật đầu "Em biết rồi."
"Buổi chiều trước khi về nhà phải gọi cho anh."
"Dạ."
Chu Thịnh cẩn thận dặn dò, Bắc Bắc ngoan ngoãn trả lời.
Cuối cùng Bắc Bắc có điểm ghét bỏ Chu Thịnh, từ khi nào mà lại trở nên dong dài như vậy, cô nhíu mày, nhìn Chu Thịnh lần thứ ba nhắc nhở cô, buổi chiều phải gọi điện cho anh, thật sự nhịn không được nói "Chu Thịnh."
"Hả?" Chu Thịnh liếc mắt nhìn cô, "Làm sao vậy?"
Bắc Bắc dừng lại, đánh liều nói "Anh thật nhiều lời, em đã biết rồi, buổi chiều phải gọi cho anh." Bắc Bắc cong mắt nhìn anh cười "Anh còn chưa 30 tuổi, đừng nói nhiều như vậy, em nhớ hết rồi."
Chu Thịnh nghẹn họng, đang muốn giơ tay nhéo mặt cô, Bắc Bắc đã nhanh tay mở cửa bước xuống xe, ở ngoài mỉm cười nhìn anh, "Buổi chiều gặp, em đi học đây."
Chu Thịnh "......Ừ."
Nhìn bóng dáng chạy chậm ngoài cửa sổ rời đi, Chu Thịnh bất lực xoa xoa giữa mày, cảm thấy thất bại vài giây.
Rồi mới lái xe rời đi.
Buổi chiều, Bắc Bắc mới từ trường học đi ra, vừa lên xe Trần Tĩnh thần bí ghé lại "Hôm qua em và Chu tổng bị chụp phải."
Bắc Bắc "......" Liếc mắt nhìn Trần Tĩnh, Bắc Bắc không nói nên lời "Tĩnh tỷ, tốt xấu chị cũng là người đại diện của em đúng không?"
"Đúng vậy."
"Cho nên bây giờ chị mới biết được, tối qua em và Chu tổng lên hot search phải không?"
Trần Tĩnh nhướng mày, lớn tiếng phản bác "Tất nhiên không phải, tối qua chị đã biết rồi."
Bắc Bắc im lặng, bất đắc dĩ nhìn chị ấy "Vậy sao tối hôm qua chị không gọi cho em hỏi một chút về chuyện này?" Không phải người đại diện nào cũng giống nhau sao, nếu nghệ sĩ của mình bị chụp phải, đều lập tức gọi điện dò hỏi nghệ sĩ của mình về một chút về tình huống, rồi cách xử lý như thế nào. Đằng này người đại diện của cô, ngay cả câu hỏi thăm cũng không có, buổi chiều hôm sau mới với cô??? Bắc Bắc nghi ngờ quan sát Trần Tĩnh, đối với người đại diện nổi tiếng này, nhịn không được trêu chọc.
Trần Tĩnh bật cười, vỗ vai Bắc Bắc nói "Bắc Bắc à."
"Sao ạ."
"Em cũng biết là hôm qua chụp không thấy mặt của em."
"Biết ạ."
Trần Tĩnh nhún vai "Em vẫn chưa bị chụp rõ, tại sao chị lại phải lãng phí thời gian gọi điện cho em? Đây không phải là lạy ông tôi ở bụi này sao ."
Lạy ông tôi ở bụi này ví thái độ, hành động vì vô tình hay dại dột mà để lộ tung tích, hành vi cần giữ kín.
Bắc Bắc "....." Cô nhìn biểu cảm của Trần Tĩnh, cảm thấy lời của chị ấy nói rất có đạo lý nha.
Im lặng một hồi, Bắc Bắc nói "Chị nói cũng đúng."
"Đúng không, chị là người đại diện có thể nhìn xa trông rộng."
Bắc Bắc "........"
Được rồi, cho Tĩnh tỷ khoe khoang một chút.
Một lúc sau, bỗng nhiên Trần Tĩnh nghiêm túc nhìn Bắc Bắc, nói "Em vừa mới lên mạng phải không?"
"Không có, có chuyện gì sao?" Bắc Bắc cúi đầu nhìn mở khóa điện thoại, theo bản năng nhấn vào Weibo.
Trần Tĩnh còn chưa nói, Bắc Bắc đã thấy được tin tức hot search.
Ánh mắt đầu tiên khi nhìn thấy, trong lòng Bắc Bắc toát ra một ý nghĩ "Quả nhiên, Chu Thịnh nói không sai, buổi chiều cư dân mạng không còn chú ý đến Chu Thịnh và cô nữa.

⬅ Trước Tiếp ➡