Lúc trước cô muốn hỏi Chu Thịnh, nhưng Chu Thịnh nói đó là chuyện riêng tư cuả người khác, không nói cho cô biết.
Trần Tĩnh suy nghĩ một chút, nhưng không có giấu diếm.
"Chị với Mã đạo là vợ chồng."
Lúc nghe được những lời này, trong đầu Bắc Bắc chỉ có một suy nghĩ.
Rất tốt, rất tốt....
42.
Editor 14thfebruary
Trong nháy mắt, bên trong xe yên tĩnh đến lạ thường.
Bắc Bắc ngây người nhìn Trần Tĩnh, chưa hồi phục lại tinh thần.
Trần Tĩnh che miệng ho khan, xin lỗi Bắc Bắc "Xin lỗi, lúc trước không phải cố ý gạt em, chủ yếu đây là chuyện riêng tư, cũng không biết nên nói như thế nào."
Bắc Bắc "Trước tiên chị đừng xin lỗi em, em cũng có chuyện không nói với chị."
Lúc này Bắc Bắc hoàn toàn ngốc nghếch, ánh mắt nhìn Trần Tĩnh, tràn ngập nghi hoặc.
"Chị thật sự là vợ của Mã đạo hả?"
Trần Tĩnh bật cười, chỉ vào bản thân "Cam đoan không giả."
Bắc Bắc thì thầm "Vậy sao lúc trước đóng phim không thấy chị đến thăm ban?" Hơn nữa cô cũng không nghe nói qua chuyện Mã đạo đã kết hôn.
Nghe vậy, Trần Tĩnh mỉm cươi, nói cho Bắc Bắc "Ừ, tụi chị xem như là kết hôn bí mật, còn chuyện vì sao không thăm ban, là do khoảng thời gian trước trong nhà xảy ra chút chuyện, chị phải về quê, Mã Viễn phải quay phim.
Vừa nói vừa giải thích lý do.
Bắc Bắc gật đầu, à một tiếng "Thì ra là vậy."
"Ừ." Trần Tĩnh cười nhìn cô "Không phải cố ý gạt em."
"Em biết, em cũng không nói chị cố ý." Bây giờ Bắc Bắc không biết nên nói như thế nào với Trần Tĩnh về quan hệ của cô và Chu Thịnh.
Đụng phải ánh mắt của Trần Tĩnh, Bắc Bắc chần chờ vài giây, mới mở miệng nói chuyện "Chị không tò mò về quan hệ của em và Chu Thịnh sao?"
"Ừ?" Trần Tĩnh không hiểu nhìn cô "Em nói đi, nếu cảm thấy không tiện, không nói cũng không sao."
"Không phải không tiện." Bắc Bắc nhìn cô, nghẹn nửa ngày, mới nói ra một câu "Thật trùng hợp, mối quan hệ của em và Chu Thịnh, giống như của chị và Mã đạo."
Trong xe lại yên tĩnh vài giây.
Vài giây trôi qua, chiếc xe chợt dừng lại.
Trần Tĩnh trợn mắt nhìn Bắc Bắc, vẻ mặt khó tin "Em nói cái gì?"
Bắc Bắc nghẹn họng, trực tiếp đem điện thoại cho Trần Tĩnh xem những bức ảnh trong đó, là giấy kết hôn của cô và Chu Thịnh, cái này xem như là đồ vật có sức thuyết phục nhất.
"Chị xem đi, không phải là giả."
Trần Tĩnh cúi đầu nhìn, cảm thấy thế giới này thật huyền ảo.
"Chị không có nằm mơ phải không?"
"Không có."
Trần Tĩnh câm nín, ánh mắt nhìn Bắc Bắc không che giấu được sự tò mò "Em với Chu tổng thật sự là vợ chồng?"
Bắc Bắc bật cười, gật đầu trả lời "Thật sự."
Cô nói thêm "Không phải chị nhìn thấy giấy kết hôn của em và Chu Thịnh rồi sao?"
Trần Tĩnh gật đầu đáp lại "Nhưng chị vẫn cảm thấy không tin được."
Ai có thể nghĩ đến, Chu Thịnh sẽ kết hôn, huống hồ còn không có một chút tin tức gì.
Tin tức này mà lộ ra, không biết sẽ tạo ra chấn động lớn như thế nào, Trần Tĩnh không dám nghĩ đến, chị kinh ngạc nhìn Bắc Bắc "Sao hai người quen biết?"
Bắc Bắc cười cười, thẳng thắn nói "Lúc đầu xem như là kết hôn thương mại."