Chu Thịnh nhướng mày, mỉm cười hỏi "Có thể chứ?"
41.
Editor 14thfebruary
Có thể hay không thể.
Bắc Bắc cũng không biết, chỉ là cuối cùng Chu Thịnh vẫn ôm cô đi ngủ.
Có lẽ hôm nay vẫn còn dư nhiều tinh lực , nên sau khi nằm xuống, Bắc Bắc không ngủ được.
Tinh lục Tinh thần và thể lực.
Cô tự hỏi vài giây, muốn thoát khỏi vòng tay Chu Thịnh, nhưng không có kết quả.
Chu Thịnh mở mắt nhìn cô, hai người nhìn nhau "Không ngủ được?"
Bắc Bắc hơi xấu hổ gật gật đầu "Có một chút." Không biết là do không quen hay là tinh thần tốt, dù sao cô cũng không ngủ được, một chút cũng không buồn ngủ.
Chu Thịnh cong cong khóe môi, hôn lên sườn mặt của cô, trêu chọc nói "Vậy làm chút chuyện nhé?"
"Hả?" Bắc Bắc sửng sốt, chưa phản ứng là chuyện gì, Chu Thịnh đã xoay người đem cô nằm xuống dưới, cúi đầu hôn cô.
"Chu Thịnh."
Chu Thịnh mơ hồ trả lời, cúi đầu hôn cô, toàn bộ sức chú ý đều ở trên người Bắc Bắc, không chú ý đến những thứ xung quanh.
Không biết qua bao lâu, nhưng Bắc Bắc thực sự nghĩ rằng đêm nay Chu Thịnh sẽ nhịn không được.
Chỉ là cô không nghĩ đến, Chu Thịnh đột nhiên rời đi, xoay người nằm xuống bên cạnh Bắc Bắc.
Vẻ mặt Bắc Bắc ngốc nghếch, chớp mắt nhìn về phía Chu Thịnh "Anh... Không tiếp tục sao?"
Hai má cô ửng hồng, trên cổ còn lưu lại nhiều dấu vết của anh.
Chu Thịnh cười nhẹ, âm thanh vang lên bên tai Bắc Bắc "Em muốn anh tiếp tục?"
Bắc Bắc ngây người, liếc Chu Thịnh một cái, mơ hồ không nói rõ "Không."
Chu Thịnh cười nhẹ, nắm tay Bắc Bắc nói "Lần saụ"
Bắc Bắc hơi giật mình, trừng mắt nhìn Chu Thịnh, chui đầu vào trong gối, nói thầm "Không có lần saụ"
Chu Thịnh cong môi, duỗi tay ôm lấy eo cô, chuẩn bị đi ngủ.
Không phải không muốn, chỉ là Chu Thịnh cảm thấy lúc mới hôn Bắc Bắc, thân thể cô hơi run rẩy, tuy rằng cô không ngăn cản, nhưng Chu Thịnh hy vọng mình không có cưỡng ép cô.
Quan hệ của hai người mới ổn định, anh cũng không muốn gặp chuyện rắc rối, còn về chuyện này đương nhiên phải là song phương cùng muốn, ddierm này Chu Thịnh hiểu rất rõ.
Không thể nói, Chu Thịnh là một người chồng tốt, về chuyện này anh hoàn toàn tôn trọng Bắc Bắc.
Mà không phải buông thả du͙c vọng chính mình, làm điều bậy bạ.
Hai người ôm nhau, đều im lặng không nói chuyện, ngoài cửa sổ ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào, tô điểm chút ánh sáng cho căn phòng tối bên trong.
Bắc Bắc nghiêng người, nhìn ra bên ngoài thật lâu mới trở mình, chui vào trong ngực Chu Thịnh, thấp giọng nói "Ngủ ngon."
"Ngủ ngon."
Chu Thịnh ôm cô trong ngực, cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Cúi đầu hôn lên trán Bắc Bắc, Chu Thịnh ôm lấy cô, cùng nhau đi ngủ.
......
Hôm sau, Chu Thịnh chở Bắc Bắc đến trường học, rồi mới đi công ty.
Bắc Bắc vội vàng đi học, không thể ở trong xe thân mật với Chu Thịnh, buổi sáng cô dậy trễ, lúc này chỉ có thể chạy thật nhanh mới không trễ học.
Bắc Bắc thở hổn hển, rốt cuộc cũng đến lớp học kịp lúc trước khi tiếng chuông vang lên.
Buổi sáng bọn cô có một tiết học, là hai lớp ghép vào với nhau, lúc Bắc Bắc đi vào, những vị trí phía sau đều đã kín chỗ, cô nhìn xung quanh một vòng, nhanh chóng tìm một vị trí phía trước ngồi xuống.
Vừa ngồi xuống, bên cạnh có người nói chuyện với cô.
"Bắc Bắc, xin chào."