Mọi người đều gọi cô là băng sơn mỹ nhân.
Đáng tiếc.... Thực tế, Bắc Bắc không phải như vậy.
Thời điểm năm nhất sở dĩ từ chối bạn học kia, là bởi vì không muốn yêu đương, hơn nữa còn có một nguyên nhân quan trọng khác, là Bắc Bắc không muốn giao tiếp với những người khác, nhìn thấy đôi mắt lạnh lùng của cô, bọn họ liền lùi bước.
....
Tôn Vệ tùy tiện cười, giơ điện thoại của mình lên, đắc ý nói "Tớ còn lấy được WeChat."
"Fuck "
"Thật quá đáng, Tôn Vệ "
"Chúng tôi cũng muốn số điện thoại và WeChat của hoa khôi "
Cách xưng hô hoa khôi này là được người khác nói khi Bắc Bắc vẫn đang học bên khoa mỹ thuật, sau khi cô đã chuyển qua khoa diễn xuất, tuy rằng không thể gọi hoa khôi, nhưng cũng không khác lắm, cho nên trong miệng các nam sinh, cách xưng hô nay vẫn không thay đổi.
Tôn Vệ nhìn một đám nhảy lên nhảy xuống muốn số điện thoại, thật hết chỗ nói.
"Sao lúc cá cược, mấy cậu lại không đi."
"Nếu biết có thể lấy được số điện thoại, lúc nãy tôi đã đi."
"Đúng vậy." Có nam sinh kêu, chế nhạo nhìn Tôn Vệ "Tôn Vệ cậu nói một chút, có phải hoa khôi rất lạnh lùng không?"
Tôn Vệ nhướng mày, nghĩ đến Bắc Bắc lúc nãy lắc lắc đầu "Tớ cảm thấy không giống như lời đồn lắm."
"Làm sao?"
Nghĩ đến Bắc Bắc, Tôn Vệ cong môi cười nhạt nói "Kỳ thật hoa khôi có vẻ dễ thương."
Mọi người "......Cắt "
Bắc Bắc trở về ký túc xá, hoàn toàn không biết Tôn Vệ muốn số điện thoại của cô là do cá cược của đám nam sinh.
Lúc cô về ký túc xá, mọi người đã ngủ trưa dậy.
"Bắc Bắc về rồi à, kết quả thử vai như thế nào?"
Bắc Bắc nhìn biểu cảm phấn khích của Lý Mai, dở khóc dở cười "Còn chưa quyết định, đến lúc đó mới có thông báo." Chưa được tham gia vào đoàn, Bắc Bắc không dám nói ra với người khác, trong giới giải tri, có nhiều thứ không chắc chắn.
Bắc Bắc nói như vậy, cũng chỉ để phòng ngừa.
Lý Mai gật gật đầu, vô cùng tự tin nói "Không có việc gì, tụi tớ tin cậu sẽ được chọn, nếu lần này không được thì còn có lần sau, đều rất ok "
Bắc Bắc bật cười, cong môi "Cậu nói rất đúng, tớ đối với bản thân có niềm tin."
Cô nhìn đồng hồ, kinh ngạc "Không phải buổi chiều các cậu phải đi học sao?"
Tiểu Ngư từ toilet đi ra, nghi ngờ nhìn Bắc Bắc, ngạc nhiên nói "Bắc của tớ."
"Hả?"
"Tuy rằng cậu đã chuyển ngành, nhưng tốt xấu gì cũng phải nhớ lịch học của tụi tớ chứ, chiều thứ hai không có tiết."
Bắc Bắc "......." Nói thật, cô không nhớ rõ.
"Gần đây đầu óc tớ có chút lẫn lộn."
Giai Giai bật cười, trực tiếp vạch trần cô "Căn bản là cậu không nhớ kỹ."
Bắc Bắc liếc cô ấy một cái, cười nói "Đừng vạch trần tớ."
Bốn người ở trong ký túc xá trò chuyện, ăn đồ ăn vặt, cuộc sống rất thoải mái.
Lúc 5 giờ chiều, Bắc Bắc sắp xếp một chút đồ đạc, chuẩn bị đi.
"Bắc Bắc cậu không ăn cơm với tụi tớ sao?"
Bắc Bắc lắc đầu, đeo balo nhỏ nhìn ba người "Tối nay tớ phải về nhà một chuyến, không thể ăn cơm với mọi gười."
Mọi người đều biết Bắc Bắc là người ở đây, về nhà là chuyện bình thường, cho nên nghe cô nói như vậy, cũng không thấy kì lạ.
"Được rồi, cậu nhớ chú ý an toàn."
"Ừ, ngày mai tớ về."