⬅ Trước Tiếp ➡
Chu Thịnh đến, có nghĩa là doanh thu hôm nay sẽ rất cao.
"Vị tiểu thư này là?"
Đồng Bắc Bắc nhìn người nhân viên trước mặt, cười cười "Tôi họ Đồng."
"Đồng tiểu thư bên này, mời."
"Được." Đồng Bắc Bắc gật đầu, đi theo nhân viên cửa hàng.
Nhân viên mang cô đi dạo một vòng cửa hàng, vừa đi vừa hỏi, "Đồng tiểu thư chắc không cần tôi chọn giúp đâu, vẫn là cô tự chọn một cái?"
Đồng Bắc Bắc suy nghĩ một lát, cô cũng có biết một số nhãn hiệu, cũng biết phong cách của cửa hàng này, nghĩ nghĩ cô nói, "Vậy để tôi tự xem."
"Vâng."
Đồng Bắc Bắc đi một vòng trong tiệm, hoàn toàn không có chút khách khí. Cô nghĩ, nếu Chu Thịnh muốn dẫn cô ra ngoài mua quần áo, cô nên yên tâm mà nhận.
Cô xác thực thiếu rất nhiều quần áo, mà nguyên chủ Đồng Bắc Bắc, cũng không có nhiều tiền.
Lúc trước, do cô không đồng ý cưới Chu Thịnh, nên tài khoản bị đóng băng. Buổi sáng, Đồng Bắc Bắc nhìn, thấy trong túi chỉ có 1000 NDT , thật đáng thương.
1 NDT = 3.305 VNĐ
Vậy 1000 NDT = 3.305.000 VNĐ.
Cô cúi đầu nghiêm túc chọn quần áo, đột nhiên bên kia truyền đến âm thanh nho nhỏ "A, Chu tổng."
Đồng Bắc Bắc nghe âm thanh phát ra ngước mắt nhìn lên, thấy một người phụ nữ mặc chiếc váy mùa đông, chạy như bay về phía Chu Thịnh, thuần thục ôm lấy cánh tay anh.
Nhìn một hồi, liền thu lại ánh mắt, tiếp tục cùng nhân viên bên cạnh thảo luận vấn đề quần áo, cho nên cô cũng không nhìn thấy Chu Thịnh tránh cánh tay của cô ta.
Vu Oanh Oanh duỗi tay muốn chạm vào Chu Thịnh, nhưng anh nâng cánh tay, linh hoạt né tránh. Cô ta dậm chận, bĩu môi không vui vẻ, "Chu tổng, Sao anh lại ở đây?" Vu Oanh Oanh duỗi cổ nhìn trong tiệm một vòng, cũng không phát hiện ra cái gì.
Chu Thịnh nhướng mày, nhìn về phía cô ta, "Cô có việc gì."
Vu Oanh Oanh cười, "Chu tổng, đã lâu rồi anh không dẫn người ta đi mua sắm."
Chu Thịnh "???" Anh khi nào thì dẫn người phụ này đi mua sắm? Vì sao anh cũng không biết.
Nghe vậy, Chu Thịnh nhàn nhạt ừ một tiếng, nâng mắt nhìn xung quanh một vòng, khi nhìn thấy bên kia cô đang im lặng chọn quần áo, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc.
"Chu tổng, hôm nay em cũng đi mua quần áo, hay anh chọn cho em đi?"
"Ánh mắt của tôi không tốt lắm."
Vu Oanh Oanh nhíu mày, làm nũng dường như nhìn về phía anh "Ai nói vậy, ánh mắt Chu tổng rất tốt." Cô ta cười khanh khách nhìn Chu Thịnh, chớp chớp mắt, "Được không được không, giúp em chọn một cái đi? Em vừa nhìn thấy anh liền chạy qua."
Chu Thịnh nhíu mày, nhìn người phụ nữ này trước mắt, lùi về saụ
"Cô tự chọn đi." Nói xong, Chu Thịnh cũng không nhìn vẻ mặt của cô ta có bao nhiêu khó coi, trực tiếp đi đến bên Đồng Bắc Bắc.
Đồng Bắc Bắc đang cùng nhân viên cửa hàng thảo luận về phong cách mặc quần áo phù hợp với mình, vừa nói xong, trước mắt xuất hiện một bóng hình, cô ngước mắt nhìn Chu Thịnh, rồi tiếp tục cùng nhân viên cửa hàng nói chuyện.
Chu Thịnh bị xem nhẹ, bất đắc dĩ sờ sờ mũi mình, khẽ ho, "Còn chưa chọn xong sao?"
"Xong rồi, giờ tôi chuẩn bị đi thử."
Chu Thịnh gật đầu, nhìn về phía cô, "Tôi chọn cho cô vài bộ."
"Không cần, tôi tự chọn được."
Chu Thịnh bị cô từ chối, cảm thấy có chút khổ sở.
"Ánh mắt của tôi không tệ lắm."

⬅ Trước Tiếp ➡