⬅ Trước Tiếp ➡
Liếc mắt nhìn Bắc Bắc, Trần Tĩnh chuẩn bị mở miệng nói chuyện, thì điện thoại của mình vang lên.
Chị ta nhìn điện thoại và trả lời.
"Alo, xin chào."
Không biết bên kia nói gì, Trần Tĩnh thấp giọng trả lời, giọng điệu vô cùng bình tĩnh "Được, tôi cần thương lượng lại với nghệ sĩ của mình."
Cúp điện thoại, Bắc Bắc chớp mắt nhìn chị ta "Làm sao vậy, có chuyện tốt sao?"
Trần Tĩnh nhướng mày "Đúng là có chuyện tốt."
"Là chuyện gì?"
"Mấy hôm trước chị có thấy một nhẫn hiệu muốn đổi người phát ngôn."
Bắc Bắc nuốt nước miếng, tiếp tục hỏi "Rồi sao nữa?"
"Chị liền cung cấp tài liệu của em cho người ta, kết quả vừa mới gọi điện lại nói có thể đến phỏng vấn."
Bắc Bắc sửng sốt, hỏi "Có thể cho em biết là quảng cáo gì không?"
"Quần áo."
Bắc Bắc tiếp tục "Em muốn hỏi là nhãn hiệu "
Trần Tĩnh à một tiếng "Một nhãn hiệu quần áo phụ nữ của tập đoàn Chu thị."
Bắc Bắc "......"
Cô suy nghĩ một lát, nhìn Trần Tĩnh hỏi "Em đây có được tính là đi cửa sau không, dù sao cũng là nhãn hiệu của công ty mình, khẳng định sẽ chọn nghệ sĩ của công ty." Hơn nữa theo như Bắc Bắc biết, các nhãn hiệu quần áo nữa của tập đoàn Chu thị rất nổi tiếng, sao có thể đột ngột nhận phỏng vấn mình chứ.
Nếu không phải Chu Thịnh cho cô đi cửa sau, Bắc Bắc thật sự không tin.
Cho đến lúc xuống xe, đứng ở trước cổng trường, Bắc Bắc vẫn cảm thấy những gì Trần Tĩnh vừa nói với mình có chút khó tin.
Không có Chu Thịnh, là giám đốc nhãn hiệu bên kia trực tiếp gọi điện đến, đây là một cơ hội tốt để có một cuộc phỏng vấn đầu tiên.
Nghĩ rồi, Bắc Bắc gọi điện cho Chu Thịnh, đối với chuyện phát ngôn này, tạm thời cô vẫn chưa có danh tiếng, vì vậy tốt hơn hết là không đi cửa saụ
"Chu Thịnh."
Chu Thịnh cười nhẹ, nghe giọng nói tràn đầy sức sống của cô, thấp giọng ừ một tiếng "Bà xã, làm sao vậy, nhớ anh sao?"
Bắc Bắc nghẹn họng, vội vàng nói "Không phải nhớ anh, em có chuyện muốn hỏi."
Chu Thịnh "....... Thật đau lòng, em muốn hỏi cái gì?"
Bắc Bắc khẽ cười, cong môi, vừa cúi đầu đi vào trường học vừa nói chuyện cùng Chu Thịnh "Em muốn hỏi, gần đây anh bận cái gì?"
"Làm việc, còn có nhớ em."
Bắc Bắc bật cười, hờn dỗi nói "Đừng lộn xộn, em đang nói chuyện nghiêm túc với anh."
Chu Thịnh nhướng mày "Anh cũng nghiêm túc, ngoại trừ công việc ra, anh chỉ nhớ em."
Bắc Bắc đỏ mặt, cảm thấy xấu hổ "Rõ ràng em mới đi khỏi nhà hôm qua, từ tối qua đến bây giờ cũng chưa được 24 tiếng."
Chu Thịnh không khách khí trả lời "Đúng vậy, không thấy em như cách ba thu, anh chính là rất nhớ em." Anh dừng lại, nói "Vợ ơi, nếu không đêm nay về nhà đi?"
39.
Editor 14thfebruary
Bây giờ đã là cuối xuân, những nhánh cây tươi tốt trong sân trường nhìn rất sum suê.
Bắc Bắc cúi đầu đi vào bên trong, cảm nhận làn gió nhẹ, lắng nghe âm thanh của những lá cây rơi ở hai bên đường. Thỉnh thoảng chân cô giẫm lên những chiếc lá, phát ra những tiếng sột soạt.
Bởi vì được nghỉ cả ngày, nên Bắc Bắc tự do đi bộ trong sân trường.
Cô học ở đây cũng đã hơn một năm, nhưng chưa bao giờ quan sát nghiêm túc về ngôi trường này.
Lúc đầu, trường học này là người trong nhà chọn, đơn giản là gần, chuyên ngành cũng là do người nhà chọn, vì để phù hợp với xã hội thượng lưụ

⬅ Trước Tiếp ➡