⬅ Trước Tiếp ➡
Chu Thịnh hừ lạnh một tiếng “Vậy em muốn xem bọn họ hôn nhau, không muốn nhận điên thoại của anh?”
Bắc Bắc “Không có không có, em không có nghĩ sẽ không tiếp điện thoại của anh.”
“Nhưng em ghét bỏ điện thoại của anh đến không đúng lúc.”
Đối với chuyện này Bắc Bắc không phản bắc, đúng là trong lòng cô có nghĩ như vậy.
Chu Thịnh nghe thấy động tĩnh bên cô, càng ngạo kiềụ
“Ai, vợ của tôi đã một tuần không về nhà, tôi gọi đến cũng không muốn nhận, thật là đau lòng.”
Bắc Bắc “……..” Cô còn chưa trả lời, Chu Thịnh tiếp tục tự biên tự diễn “Rõ ràng đã kết hôn với nhau, nhưng so với cẩu độc thân anh còn cô đơn hơn, vợ mình không đau cũng không thương mình.”
Nghe anh nói vậy, Bắc Bắc nhịn không được cắt đứt lời của anh “Chu tổng Được rồi, anh đừng diễn nữa.”
Chu Thịnh ngạo kiều hừ một tiếng “Ngày mai về nhà sao?”
“Vâng.” Bắc Bắc sảng khoái trả lời, ngày mai là thứ sáu, chắc chắn sẽ về nhà.
Cô cười trêu Chu Thịnh “Em lo nếu em không về, chồng của em sẽ khóc mất.”
Chu Thịnh “Em biết là tốt.”
Hai người nói chuyện một lúc, rồi chúc nhau ngủ ngon.
Bắc Bắc nhìn nhãn dán Chu Thịnh gửi đến, chôn mặt ở trong chăn, cười ra tiếng.
Ở trước mặt Bắc Bắc, Chu Thịnh không giống một người đàn ông hai mươi tám tuổi, ngược lại giống một đứa trẻ tám tuổi hơn, sẽ muốn ăn kẹo, nếu không được ăn sẽ làm nũng.
Bắc Bắc nghĩ, Chu Thịnh như vậy cũng tốt, rất thích hợp ở chung với cô.
Cô cũng nguyện ý dung túng cho hành động đó của Chu Thịnh.
Cúp điện thoại được một lúc, Bắc Bắc tiếp tục đọc tiểu thuyết, xem nguyên một buổi tối, mới đọc xong.
Hôm sau đi học, Bắc Bắc buồn ngủ từ đầu đến cuối, tuy buồn ngủ nhưng cô vẫn giới thiệu cho Manh Manh cuốn tiểu thuyết này.
Hai người nói chuyện rất lâu, Manh Manh rất hài lòng với kịch bản mà Bắc Bắc chọn, những người như Bắc Bắc chưa có được sự nổi tiếng, nếu như đóng phim truyền hình sẽ gia tăng mức độ nổi tiếng, từ đó khiến mọi người biết đến nhiều hơn.
Tránh cho lúc đó rạp chiếu phim công bố ra bên ngoài, không có một ai biết cô ấy là ai.
Manh Manh đối với tuyến đường mà Bắc Bắc chọn vô cùng đồng ý, nên Bắc Bắc cũng yên tâm phần nào.
Chỉ cần không lựa chọn sai, mỗi bước cô đi trong tương lai đều rất tốt.
Buổi chiều tan học, Bắc Bắc lấy di động từ trong cặp sách ra đi đến cổng trường, đi ra liền thấy chiếc xe quen thuộc.
Bắc Bắc mỉm cười, mở cửa lên xe, rồi đóng lại.
“Chu Thịnh, anh làm gì vậy?” Bắc Bắc hoảng sợ nhìn cánh tay đang lôi kéo mình, có chút giật mình.
Cô vừa mới lên xe, Chu Thịnh liền kéo cô đến.
Bắc Bắc mấp máy môi nhìn anh, “Anh muốn làm gì?”
Chu Thịnh nhướng mày “Tối hôm qua có phải đọc tiểu thuyết không.”
“Đúng vậy.” Bắc Bắc không phủ nhận.
Chu Thịnh tiếp tục cười “Kỹ thuật hôn trong tiểu thuyết có ổn không?”
“A?”
Chu Thịnh dừng lại, cúi đầu xuống, mỉm cười nói “Để anh cho em cảm nhận được hôn là gì?”
Bắc Bắc “………..”
35.
Editor 14thfebruary
Nhiệt độ trong xe ngày càng tăng lên.
Bắc Bắc cảm thấy toàn thân nóng ran. Anh cúi xuống ngậm lấy môi dưới, nhẹ mút môi cô, lưu luyến trên đó.
Cạy hàm răng cô ra, xâm nhập vào trong.
Trong phút chốc, Bắc Bắc cảm thấy hơi khó thở, hơi thở của hai người bên trong xe hòa lẫn với nhau, gần trong gang tấc.

⬅ Trước Tiếp ➡