"Tôi vào được không?"
Đồng Bắc Bắc trong lòng phỉ nhổ, trả lời, "Vào đi."
Chu Thịnh đẩy cửa tiến vào, nhướng mày khi thấy vali của cô nằm trên mặt đất, "Chưa chọn xong?"
Đồng Bắc Bắc vẻ mặt tuyệt vọng, "Đúng vậy, chả chọn được gì."
Nghe vậy, Chu Thịnh duỗi tay mở tủ quần áo của cô ra, khi thấy những bộ đồ bên trong, không khỏi nhíu mày, vẻ mặt ghét bỏ rất rõ ràng."
Chu Thịnh nhẫn nhịn, cuối cùng không nhịn được giễu cợt cô, "Trình độ chọn quần áo của cô đây sao."
Đồng Bắc Bắc nhìn anh, gật đầu, "Đúng vậy." Cô dừng một chút, nói thêm một câu, "Nếu anh không thích, có thể bỏ đi."
Hai tay Chu Thịnh đút vào túi quần, vẻ mặt có chút ghét bỏ dựa vào bên cạnh tủ quần áo, "Đi thôi, nơi này cũng không có gì tốt để lấy."
"Ừ."
Đồng Bắc bắc cúi đầu đem vali kéo lên, chuẩn bị đi ra ngoài, tay chưa đụng vào tay cầm vali, liền bị một bàn tay to giành trước, "Đi xuống đi."
Cô sửng sốt một chút, nhìn tay của Chu Thịnh dừng ở tay cầm, thu mắt, gạt những suy nghĩ trong đầu ra, thấp giọng, "Ừ."
Hai người lần lượt đi xuống lầu, khi đi xuống, Đồng bắc bắc không nhịn được quay đầu nhìn về căn phòng nhiều lần, sau này cô, chắc không còn cơ hội quay về đây.
"Như thế nào, không bỏ được."
"Không có."
Hai người xuống lầu, mấy người đang ngồi trên ghế sô pha đều nhìn qua.
Mẹ Đồng vội vàng đứng dậy, đến trước mặt Chu Thịnh hỏi, "Chu tổng không ở lại ăn cơm tối sao."
Chu Thịnh cười khẽ, "Không được, tôi có chút bận rộn, không có thời gian."
Vẻ mặt của mẹ Đồng cứng đờ, nhưng rất nhanh khôi phục lại bộ dáng nịnh nọt, "Bắc Bắc đâu, có muốn ở lại ăn cơm tối không."
Nghe vậy, Đồng Bắc Bắc nâng mắt nhìn bà, cười nhạo, "Không được, mẹ chắc là cũng không muốn con ở lại ăn cơm."
Mẹ Đồng "...." Bà cười gượng hai tiếng, có chút trách móc nhìn về phía Đồng Bắc Bắc, "Sao vậy được, mẹ tất nhiên hy vọng con ở nhà lâu hơn một chút."
Đồng Bắc Băc nhướng mày nhìn bà, "Thật sự?" Cô cong môi cười, không đợi mẹ Đồng nói câu tiếp theo cô liền mở miệng, "Nhưng con không muốn ở lại."
Mẹ Đồng, "......"
Cho đến khi lên xe, Chu Thịnh mới mỉm cười, nhìn cô từ trên xuống dưới, "Không nhìn ra, có tin đồn Đồng tiểu thư yếu đuối nhát gan, không ngờ miệng lưỡi lại lợi hại như vậy."
Đồng Bắc Bắc nhìn anh, trả lời hợp tình hợp lý, "Anh cũng biết đó chỉ là lời đồn."
Chu Thịnh nghẹn họng, che miệng ho, "Do tôi nhìn lầm."
Đồng Bắc Bắc châm biếm, "Đồng tiểu thư có dũng cảm cắt cổ tay tự tử, anh cảm thấy sẽ là một người yếu đuối nhát gan sao?"
Trên thực tế, nguyên chủ không thể nói là yếu đuối nhát gan, chỉ là tuổi còn nhỏ, vẫn luôn được Đồng gia chăm sóc, tuy rằng trong lòng có chút phản nghịch, nhưng cũng không thể nói cô ấy có năng lực đó, cho nên mới luôn bị người nhà khi dễ.
Sắc mặt Chu Thịnh thay đổi liên tục, trầm ngâm một lúc rồi nói, "Quả thật không giống, là do mắt tôi có vấn đề."
Đồng Bắc Bắc, "Biết được là tốt."
Chu Thịnh nhìn cô vài lần, nhướng mày không nói gì, trực tiếp lái xe.
Đột nhiên, Đồng Bắc Bắc a một tiếng, "Anh dẫn tôi đi đâu?"
"Bán lấy tiền."
Đồng Bắc Bắc, ".....Câu chuyện cười này, một chút cũng không mắc cười."
"Phải không, tôi nghĩ là có thể."