Mẹ Đồng dùng lại, kinh ngạc nhìn về phái Chu Thịnh, vội vàng giải thích "Chu tổng, không phải chúng ta là người một nhà sao, đúng lúc chị ba của Bắc Bắc muốn tìm việc làm, cho nên muốn hỏi một chút, có thể đến Chu thị làm không."
"Không được." Chu Thịnh trả lời vô cùng quyết đoán.
Mẹ Đồng "Đều là người một nhà, tại sao lại không được?"
Chu Thịnh chán ghét nhìn bọn họ, nói từng chữ "Tại vì lúc nãy các người bắt nạt vợ của tôi."
Nói xong, Chu Thịnh đem Bắc Bắc từ trên ghế sô pha kéo lên, nhìn mọi người xung quanh "Về sau có chuyện gì cứ trực tiếp tìm tôi, vợ tôi không thể từ chối mấy người, nhưng tôi thì có thể."
Mẹ Đồng "...... Chu tổng, con như vậy cũng quá vô lý, dù gì mẹ cũng là mẹ vợ của con."
Nghe vậy, Chu Thịnh nhướng mày, ý vị thâm trường nói "Thì ra bà còn nhớ rõ như vậy, Bắc Bắc cũng là con gái của bà mà." Anh không chút để ý nói "Tôi còn nghĩ rằng, Bắc Bắc là do các người nhặt được."
Vừa dứt lời, sắc mặt của mọi người trong phòng khách đều thay đổi.
Chu Thịnh dừng chút, nhìn Bắc Bắc một cái, cúi đầu nắm tay cô an ủi "Chúng ta về nhà."
"Dạ." Bắc Bắc đáp lời, "Đi thôi."
"Ừ."
Ba Đồng đi từ trên lầu xuống, "Sao Chu tổng không ở lại dùng bữa cơm?"
Chu Thịnh cười, nhìn ba Đồng "Ở bên này, Bắc Bắc ăn không vô."
Đám người Đồng gia "......."
Mỗi người đều không có sắc mặt tốt.
Bắc Bắc đi theo Chu Thịnh ra cửa, lúc hai người ngồi trong xe, Bắc Bắc cũng không có hứng thú nói chuyện với Chu Thịnh.
Chu Thịnh mấp máy môi, liếc mắt nhìn Bắc Bắc "Vợ ơi."
Bắc Bắc ừ một tiếng, rũ mắt nhìn ngón tay của mình, suy nghĩ một lát, thấp giọng hỏi "Chu Thịnh."
"Hử?"
"Nếu em nói, thật ra em là được Đồng gia nhặt về thì sao?"
32.
Editor 14thfebruary
Thân phận của Bắc Bắc thực ra không phải là bí mật ở Đồng gia.
Trừ Bắc Bắc ra, hẳn là những người khác đều biết.
Bắc Bắc chỉ biết chuyện này trước ngày cô cắt cổ tay tự sát.
Cô là con gái Đồng gia, nhưng không phải do mẹ Đồng sinh ra, và là chị em cùng cha khác mẹ với những người kia. Rất nhiều chuyện, Bắc Bắc không rõ lắm, cô chỉ nhớ ngày đó ở thư phòng nghe được cuộc nói chuyện kia.
Mẹ Đồng trách móc ba Đồng Nó không là con ruột của tôi, tại sao tôi lại phải đối xử tốt với nó.
Lúc đó Bắc Bắc chịu không được kích thích lớn như vậy, suy nghĩ một chút cũng cảm thấy bình thường, Bắc Bắc ở Đồng gia, chưa bao giờ được đối xử đàng hoàng, từ khi cô có ký ức đến nay, bất kể là mẹ Đồng hay ba người chị kia, đối với cô nếu có thể bỏ qua liền bỏ qua, còn về ba Đồng, lại càng không nhiều lời. Công việc vô cùng bận rộn, Bắc Bắc không hay nhìn thấy ông ta.
Mọi chuyện trong nhà đều do mẹ Đồng phụ trách. Ngay cả khi cô muốn tìm ai đó để khóc lóc kể lể, cũng không tìm được ai.
Người duy nhất quan tâm đến cô là dì giúp việc trong nhà.
Nghĩ về những điều này, không biết tại sao Bắc Bắc lại cảm thấy hơi buồn, cô nghĩ lý do mà nguyên thân tự sát, ngoài việc bị bắt kết hôn với một người mà mình không thích, thậm chí chưa gặp người đó ở ngoài bao giờ, thì nguyên nhân lớn nhất, có thể là cô ấy biết được thân thế của mình.