Không phải đã động dục đến mất đi lý trí rồi à? Còn biết chơi chiêu giả vờ ngất này sao?
“Trên đời này không có một người nào dám ra tay với tôi mà vẫn còn sống...”
Anh còn chưa nói hết, đã thấy sau gáy truyền đến cảm giác đau đớn, ngay trước khi ngất đi, anh còn thấy được "cậu thanh niên" kia cười khẩy với mình một cái.
“Xin lỗi nhé, có thể là tôi sẽ trở thành người đầu tiên còn sống rồi.” Bạch Tịch cười khẽ.
Tự tin hả? Gặp phải cô thì cũng tắt điện thôi
Sau khi anh ta ngất đi, bàn tay đang bóp cổ Bạch Tịch cũng buông lỏng ra, cô đạt được tự do trước tiên cảm thấy rất biết ơn cái gạt tàn thuốc trong tay.
Ừm, may mà vừa rồi cô nhanh nhẹn, thôi được rồi, là cô quên không ném nó đi, nếu không thì hôm nay cái mạng nhỏ này của cô sợ là phải viết di chúc ở đây rồi.
Lại phát tiết một chút, nhấc chân đạp mấy cái lên người anh ta, lúc này Bạch Tịch mới chậm rãi thở phào một hơi.
Sợ quần áo trên người bất lợi cho việc chạy trốn, nghĩ nghĩ, Bạch Tịch cởi luôn cái áo khoác trên người anh ta ra, mặc lên người mình.
Không mất nhiều thời gian, cô đã kéo lê cái chân bị thương của mình bỏ trốn mất dạng.
Lúc Từ Thịnh đến phòng tổng thống của khách sạn tìm được chủ của mình thì sợ chết khiếp.
“Anh Xuyên, anh tỉnh lại đi, đừng dọa tôi mà ” Đã xảy ra chuyện gì vậy, sao lại bị người ta chà đạp thành như vậy.
Chỉ mặc độc một cái quần đùi nằm ở trên thảm, gương mặt điển trai còn sưng vù một bên, môi vừa sưng lại rách da, mà trên người cũng chỗ xanh chỗ tím, như là bị người nào đó đạp vào vậy.
Một lúc lâu sau anh mới tỉnh lại, cảm giác người mình lạnh lẽo, hai hàng lông mày nhíu chặt, đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn chằm chằm Từ Thịnh.
Từ Thịnh bất giác lắc lắc đầu, “Không phải tôi làm.”
“...”
“Anh Xuyên, lúc tôi tìm anh, anh đã như vậy rồi, tôi thật sự không làm gì anh cả ” Từ Thịnh ấm ức nói.
Mặt Tư Mộc Xuyên sầm xuống, trong đầu lại hiện lên nụ cười đắc ý của "tên nhóc" kia trước lúc mình ngất đi, sát khí bốc lên ngùn ngụt.
Từ Thịnh cảm giác được lão đại nhà mình đằng đằng sát khí, vô ý thức run lên, “Anh, anh Xuyên, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế?”
Anh ta tuyệt đối không phải là vì tò mò mà hỏi đây, ừm, anh ta chỉ là quan tâm nên mới hỏi thôi.
Tư Mộc Xuyên mặt không biểu tình liếc anh ta một cái, sao anh có thể nói cho đàn em của mình là mình hôn một tên đàn ông, xong lại còn bị tên nhóc đó mắng nữa chứ.
Chậm rãi đứng dậy, Tư Mộc Xuyên cúi đầu nhìn những vết bầm tím ở trên người, rõ ràng mà bị đánh nên mới thế này, lệ khí lại bốc lên ngùn ngụt.
Ranh con chết tiệt, đừng để cho tôi bắt được.
“Quần áo.” Tư Mộc Xuyên lạnh lùng nói.
Từ Thịnh phản xạ có điều kiện cởi áo khoác của mình ra đưa tới, chỉ là khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của lão đại nhà mình, mới nhớ tới anh có bệnh sạch sẽ, nên lại ngượng ngùng thu tay về.
“Vậy tôi sẽ cho người mang quần áo tới ngay.”
“Chuyện ngày hôm nay...”