⬅ Trước Tiếp ➡
Người đàn ông được gọi là đại ca nhìn cô gái đã nhặt cây nạng dưới đất lên, đang khó khăn đứng dậy, trong đôi mắt sắc xẹt qua một chút tối tăm phiền muộn.
Tuy không biết vì sao người kia lại thuê bọn họ tới làm nhục một người thanh niên mặc đồ con gái, nhưng “Chúng ta cầm tiền làm việc, nên cũng phải hoàn thành nhiệm vụ người ta giao mới được, các chú đi cởi quần áo của con bé đó ra đi, sau đó tôi sẽ kiếm góc nào đẹp đẹp chụp mấy tấm khỏa thân.”
Bạch Tịch nghe vậy, hai tay nắm thật chặt nắm cây nạng, cô biết mình dùng thân phận con gái mới chỉ giải quyết được nguy cơ bị làm nhục mà thôi, nhưng cũng chưa giải quyết được vấn đề căn bản nhất.
Nếu thật sự bị bọn họ chụp ảnh khỏa thân, mặc dù không phải thật sự bị làm nhục, nhưng nếu truyền đi ngoài cũng đủ để hủy hoại cả cuộc đời cô.
Haizz, tự nhiên đụng phải chuyện đâu đâu thế này
Ngay khi hai người kia chuẩn bị tới cởi quần áo cô ra, Bạch Tịch hơi lùi lại, eo dựa vào cái bàn bên cạnh, hai tay cầm lấy cây nạng của mình, vung nạng lên đánh thẳng vào vị trí bộ ấm chén của một người trong đó.
Chỉ nghe thấy một tiếng hét thảm thiết vang lên, người kia bụm chặt lấy chỗ đau, lảo đảo lùi lại vài bước.
Mà người còn lại thấy Bạch Tịch dám phản kháng, thì hai mắt trừng lên dữ tợn, đang định vung tay tát cô một cái, nhưng không ngờ Bạch Tịch lại nhanh hơn, vung nạng lên đập vào đầu gã, máu tươi chảy ròng ròng.
Còn tên đại ca đang cầm điện thoại chuẩn bị chụp ảnh thấy hai tên đàn em của mình bị thương, thì rất tức giận, vung nắm đấm lên muốn đánh cô “Tiện nhân, cô muốn chết ”
Bạch Tịch cố gắng vật lộn, lê cái chân trái đang vô cùng đau đớn chật vật trốn ra khỏi phòng, cắn răng chạy về phía thang máy của khách sạn.
Đến trước thang máy, cô vội vàng bấm nút, chỗ cô là tầng bảy, mà hai cái thang máy của khách sạn một cái đang ở tầng hai mươi, một cái khác thì đang ở tầng ba đi lên.
Nhìn con số chầm chậm nhảy lên trên bảng thông báo của thang máy, Bạch Tịch thầm kêu trong lòng "Nhanh chút, nhanh lên đi."
Dù cô đã đánh ba người kia bị thương rồi thừa cơ chạy đi, nhưng rất nhanh bọn họ sẽ đuổi theo đến.
Quả nhiên, thang máy còn chưa đến, tiếng bước chân và tiếng mắng đã vang lên từ đằng sau, càng lúc càng gần.
Bạch Tịch biến sắc, nhưng may mà ông trời vẫn còn thương cô, chỉ nghe thang máy ting một tiếng, vừa thang máy mở ra, cô cũng mặc kệ là thang máy đang đi lên, trực tiếp xông vào, nhấn phím đóng cửa lại.
Ngay trước khi cửa thang máy đóng lại, cô nhìn thấy bọn họ đã hổn hển chạy đến ngoài cửa, sau đó, cô giơ ngón giữa lên với bọn họ.
Chỉ cần vào được thang máy, cô tùy tiện đi đến tầng nào đều có thể chạy thoát được khỏi mấy người kia.
Đúng lúc Bạch Tịch đang ăn mừng vì đào thoát được một kiếp, đột nhiên cảm thấy bả vai trầm xuống, một giây sau cả người đã bị một lực mạnh mẽ kéo lại phía sau, đụng vào tường thang máy.
Ngẩng đầu lên, cô nhìn thấy một đôi mắt lạnh như băng mà lại có vài tia đỏ hằn lên.
Bạch Tịch lập tức hoảng hốt, “Anh...”

⬅ Trước Tiếp ➡