⬅ Trước Tiếp ➡
Kiều Tiều: “..”
Đây chắc chắn là mơ, đây là mơ. Ông trời ơi, con không muốn trở thành người mà con ghét nhất đâu!
Kiều Tiều nhắm chặt mắt, liều mạng lắc đầu, Cao Mỹ Linh không kiên nhẫn, một phát xốc chăn cô lên.
“Thịnh Kiều, có phải em bị đụng ngốc rồi không? Chị tốn rất nhiều tâm tư mới lấy được Talk show kia, bây giờ em bảo không đi sao?” Cao Mỹ Linh không kiên nhẫn nói: “Dậy nhanh lên, đi rửa mặt, Quất Tử sắp đến rồi.”
Quất Tử là thợ trang điểm của Thịnh Kiều.
Kiều Tiều còn chưa tiếp thu được sự thật: “Tôi không...”
Cao Mỹ Linh hung hăng trừng mắt một cái, cô không dám nói tiếp. Cuối cùng cũng biết vì sao đoàn đội của Thịnh Kiều lại khó chơi như vậy rồi, người đại diện này cũng mẹ nó quá hung.
Quất Tử nhanh chóng xách cái hòm ba tầng đến: “Chị Kiều Kiều, chị không sao chứ? Nghe nói chị bị tai nạn xe, khiến em bị hù suýt chết.”
Lúc đang nói chuyện, Cao Mỹ Linh từ bên ngoài đi vào, đưa một phần văn kiện cho cô: “Vấn đề mà đêm nay người chủ trì sẽ hỏi, xem một lần đi.”
Kiều Tiều cầm văn kiện, Cao Mỹ Linh nhìn dáng vẻ chậm chạp của cô liền nổi nóng, quát: “Bảo em xem một lần em có nghe không? Kế hoạch năm nay chị đã nói với em rồi, cố gắng làm quen đi! Xảy ra sự cố xem chị thu thập em thế nào!”
Kiều Tiều nhịn đến hỏng mất, không tình nguyện lật xem văn kiện.
Thời gian quá gấp, Quất Tử chỉ trang điểm nhẹ cho cô. Lúc đi vào phòng vệ sinh, Kiều Tiều ngơ ngác nhìn khuôn mặt mình từng ghét nhất trong gương.
Mặt nhỏ, tay thon, dạ mịn, trong veo như nước, đẹp mà không mị hoặc, nếu không phải lúc trước bị hắc, chắc chắn đây sẽ là khuôn mặt giống như mối tình đầu mà nam nữ đều thích.
Cao Mỹ Linh ở bên ngoài quát cô: “Được chưa? Nhanh lên, chuẩn bị đi thôi.”
Kiều Tiều nhận mệnh lệnh đi theo chị ta đến phòng thu hình. 
...
Trong lúc quay chương trình, trong đầu cô toàn là hồ, cũng may người chủ trì bản lĩnh thâm hậu, cô máy móc trả lời câu hỏi theo tài liệu cuối cùng cũng an toàn quay xong. 
Ngày mai không có hành trình, Cao Mỹ Linh nghiêm mặt giáo huấn cô vài câu, sau đó gọi trợ lí đưa cô về. 
Xe lên đường, Kiều Tiều ngồi liệt ở ghế sau, nhắm mắt hồi tưởng lại việc xảy ra hôm nay.
Mọi cảm xúc đều chân thật. 
Cô quả thật đã trở thành Thịnh Kiều. 
Không biết vì sao lại xảy ra chuyện này, nhưng bây giờ, việc quan trọng nhất là tìm được biện pháp trở lại là mình. Xe lao nhanh trên đường, đưa cô đến chỗ ở của Thịnh Kiều. Vào nhà đóng cửa bật đèn, Kiều Tiều kinh ngạc với cách trang trí trong phòng.
3
Phòng thật sự trống trải. Trừ bỏ vật dụng sinh hoạt cần thiết, thì không có cái gì nữa, lộ ra hương vị lạnh như băng. 
Cô nhìn khắp nơi, nhà này có hai phòng ngủ, hai phòng làm việc, không tính là lớn, trang hoàng cũng đơn giản, thật sự không giống nơi ở của một nữ minh tinh. 
Tham quan xong rồi, thay đổi quần áo, đội mũ và đeo khẩu trang, rồi ra cửa bắt xe. 
Báo địa chỉ nhà mình. 
Kiều gia không phải hào môn, nhưng cũng là gia đình phú quý. Nhiều năm trước cha Kiều đã sớm lập nghiệp làm địa ốc, bây giờ Kiều thị cũng được xem là tập đoàn địa ốc có danh tiếng. Mẹ Kiều là họa sĩ nổi tiếng trong nước, chỉ là cơ thể yếu bẩm sinh, chân hoạt động không tiện, hằng năm phải ngồi xe lăn. 
Kiều Tiều còn có một người anh, học luật, hiện tại là luật sư nổi danh trong giới kinh tế. 
Người một nhà đều là người tài ba, chỉ có cô là trầm mê truy tinh. 
Nói đến là muốn khóc, đều do Hoắc Hi quá mê người .
Xe rất nhanh đã đến nơi 
Kiều Tiều vội vã đi vào trong, đi chưa được mấy bước đã bị bảo vệ cản lại. Tiểu khu xa hoa, muốn vào thăm người cũng phải đăng kí, huống chi buổi tối cô còn đội mũ và kính râm. 
Kiều Tiều không có biện pháp, chỉ có thể lấy ra giấy căn cước điền vào tờ thông tin, bảo vệ nhìn vài lần, lẩm bẩm nói: "Thịnh Kiều, không phải là nữ minh tinh kia sao?" 
Cô không dám ngẩng đầu, nhanh chân mà đi vào.
Quen đường đến nhà của chính mình, là một biệt thự nhỏ, đèn trước cửa đang sáng, trong phòng khách bật đèn, rèm che một nửa, miễn cưỡng có thể nhìn thấy cảnh trong phòng. 
Ba Kiều ngồi trên sofa xem báo, mẹ Kiều ngồi trên xe lăn gọt táo, sắc mặt hai người đều bình thường, không có chút lo lắng. 
Chẳng lẽ thân thể của mình đã tỉnh?
Kiều Tiều có chút sốt ruột, muốn nhìn rõ ràng hơn, mới vừa đi lên trước vài bước, cửa đột nhiên "cạch" một tiếng mở ra, một chàng trai đi dép lê cầm túi rác từ trong nhà đi ra. 
Thấy trước cửa bồn hoa có bóng người lén lút, lập tức cảnh giác hỏi: "Ai đó?" 
Kiều Tiều hoảng sợ, còn chưa trả lời, chàng trai đã hùng hổ đến gần, túm chặt cánh tay của cô. Lực đạo rất lớn, Kiều Tiều tức khắc hét lên: "Kiều Vũ, anh làm em đau!" 
Người tới đúng anh trai cô. 
Nghe đối phương gọi tên mình, có vẻ như quen biết, Kiều Vũ buông tay, đánh giá cô vài lần, hỏi: "Cô là ai? Trễ thế này ở trước cửa nhà tôi làm gì?" 
Đầu của Kiều Tiều xoay chuyển rất nhanh, tìm từ nói: "Em là bạn học của Kiều Tiều, nghe nói hôm nay cậu ấy gặp tai nạn xe cộ nên đến thăm." 
⬅ Trước Tiếp ➡