Lệ Tư Niên hờ hững ngẩng mắt, ánh mắt thản nhiên đảo qua hai người họ. Tạ Lâm Châu bắt được ánh nhìn đó, liền lên tiếng
“Anh cả.”
Lệ Tư Niên khẽ cong môi, lười biếng hỏi
“Bạn gái mới à?”
Thì ra là em dâu
Thần kinh Ôn Tự khẽ giật giật. Giọng nói này...
Trong đầu cô lóe lên một tia sáng, còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe thấy Tạ Lâm Châu lên tiếng
“Tôi với Tự Tự đã kết hôn hai năm rồi. Cô ấy thương tôi, lúc đó chỉ đi đăng ký mà không làm lễ cưới. Anh lại bận việc ở nước ngoài, nên chúng tôi không báo cho anh.”
Lệ Tư Niên khẽ nhướn mày, “Ồ, thì ra là em dâụ” Một tiếng “em dâu” thốt ra nhẹ hều, chẳng hề để tâm.
Ôn Tự lập tức cảm nhận được sự châm chọc trắng trợn trong đó. Mà tất cả đều do Tạ Lâm Châu mang đến cho cô.
Cô rút một tờ khăn giấy, ra sức lau bàn tay từng bị hắn nắm lấy.
Lệ Tư Niên thản nhiên lên tiếng, “Em dâu bị sạch sẽ ám ảnh nghiêm trọng như vậy à?”
Tạ Lâm Châu không ngờ cô lại làm hắn mất mặt ngay trước mặt người khác. Hắn sa sầm mặt, lạnh giọng nói, “Tôi chiều cô ấy quen rồi.”
“Có bệnh thì phải chữa, ba vẫn đang mong sớm bồng cháụ” Sắc mặt Tạ Lâm Châu lúc này mới hòa hoãn hơn.
Trong mắt hắn, Ôn Tự chẳng đáng để để tâm, “Cảm ơn anh cả lo lắng. Nhà họ Tạ sắp có chuyện vui rồi, chỉ là tôi chưa nói với ba.”
Lệ Tư Niên cười càng sâụ
Nụ cười ấy như đâm thẳng vào tim Ôn Tự, khiến cô chịu không nổi, đứng bật dậy rời khỏi ghế.
Dáng người cô mảnh mai uyển chuyển, khi đi gấp, từng bước chân đều toát lên vẻ kiêu kỳ riêng biệt.
Lệ Tư Niên nhìn theo, giọng lười biếng đầy ẩn ý, “Được mấy tháng rồi? Nhìn cũng chưa có dấu hiệu mang thai.”
Tạ Lâm Châu lập tức đón lời, “Mới được một tháng.” Hắn tung ra con bài này, chỉ để cảnh cáo Lệ Tư Niên.
Tạ Trường Lâm rất coi trọng chuyện nối dõi. Hắn đi trước một bước có con, thì chuyện thừa kế gần như nắm chắc trong tay.
“Anh cả phải cố lên rồi.” Tạ Lâm Châu nói đầy hàm ý, “Làm em trai mà cái gì cũng vượt mặt anh thì không hay lắm.”
Lệ Tư Niên nhếch môi, giọng điệu lười nhác, “Không vội.”
…
Ôn Tự bước ra ban công hít một hơi thật sâu, mới có thể đè nén cảm giác buồn nôn trong lòng.
Cô lấy điện thoại ra, lại gọi cho quản lý rạp chiếu phim riêng kia. “Tìm được chiếc nhẫn chưa?”
Quản lý khó xử, “Cô Ôn, chúng tôi đã kiểm tra và hỏi lại rất kỹ rồi, thật sự không thấy vật dụng cá nhân của cô.”
Ôn Tự chỉ đành đổi hướng, “Vậy khách hàng đặt phòng hôm đó, anh có thông tin liên lạc không?”
“Xin lỗi, đó là thông tin riêng tư của khách, chúng tôi không thể tiết lộ.” Ánh mắt Ôn Tự tối lại.
Nếu chiếc nhẫn đó không phải do chính Tạ Lâm Châu đặt làm, cô còn có thể mua một cái giống y hệt để đánh lừa.
Nhưng vận xui, nó lại là chiếc duy nhất.
Ôn Tự quay người định rời đi, thì thấy Thẩm Tri Ý cũng bước ra ban công.
Cô ta mỉm cười, “Cô Ôn, sao lại một mình ở đây, không ở cạnh tổng giám đốc Tạ?”
Ôn Tự nhíu mày.
Họ chưa từng có giao thiệp gì, nhưng trong nụ cười của Thẩm Tri Ý, cô cảm nhận được sự thù địch vô cớ.
Ôn Tự nhàn nhạt đáp, “Cũng không phải sinh đôi dính liền, cần gì dính lấy nhau từng phút.”