⬅ Trước Tiếp ➡
Thẩm Tri Ý nhạy cảm, không tin, “Vậy sao anh không nói trước với em?” Tạ Lâm Châu dùng chiêu cũ, ôm cô ta vào lòng, dịu giọng
“Đừng nghĩ lung tung. Nếu anh có tình cảm gì với cô ta thì đã không tuyệt tình như vậy.”
Nói xong còn nhẹ nhàng hôn lên môi cô ta.
Thẩm Tri Ý vốn đã say mê anh ta, lời giải thích lại hợp tình hợp lý, cuối cùng cũng bị nụ hôn ấy làm mềm lòng.
Một lúc sau, cô ta rúc vào lòng anh ta, dịu dàng nói
“Sau này đừng liên lạc với cô ta nữa.” “Ừ.”
Tạ Lâm Châu lại nhấn mạnh thêm một câu
“Vì mở đường cho em, anh đã đưa không ít tiền và lễ vật quý cho Lệ Tư Niên, chỉ sợ anh ta gây khó dễ.”
Thẩm Tri Ý nhanh chóng được dỗ dành xong. Cô ta làm nũng, “Được rồi, em tha cho anh.”
Còn về phần Ôn Tự, người đàn bà đó, sau này từ từ dạy dỗ.

Hai cú tát của Ôn Tự gần như khiến Thẩm Tri Ý bị chấn động não.
Biết cô ta là phiền toái, để không liên lụy đến Hải Đường, Ôn Tự dọn ra ngoài, thuê một chỗ khác.
“Cậu có đủ tiền không?” Lâm Hải Đường biết cô tay trắng ra đi, lo lắng định chuyển tiền cho cô, “Tớ chuyển ít cho cậu nhé.”
Ôn Tự vội giữ tay cô lại, “Đủ mà. Cậu quên là tớ từng nhận việc riêng à?” Lâm Hải Đường như sực nhớ ra, “À à, đúng rồi, tớ quên mất.”
Cô nhớ ra một chuyện, “Hôm qua đạo diễn lớn Trì Sâm quảng bá phim mới, nói là đã chốt để Thẩm Tri Ý viết nhạc. Cậu biết chuyện này chưa?”
Ôn Tự khẽ nhếch môi.
Gương mặt rạng rỡ hiện lên một nụ cười
“Với đẳng cấp như cô ta, hợp tác với Trì Sâm cũng không có gì lạ.”
“Tớ đang nói là, cô ta dám nhận thật à? Tự cô ta không biết bản thân có mấy phần năng lực à?”
Ôn Tự nhướng mày, “Đó là việc của cô ta.” Cô an ủi bạn, “Tớ phải đi rồi, đừng nhớ tớ quá nhé.”
Sau khi ổn định chuyện nhà thuê, Ôn Tự gửi bản lý lịch đã chuẩn bị kỹ lưỡng vào hộp thư của Trì Sâm.
Không lâu sau, chính Trì Sâm gọi điện đến.
“Bạn học Ôn này.” Giọng anh ta lười nhác, “Cô nói muốn tranh suất viết nhạc chủ đề với Thẩm Tri Ý à? Thua trò chơi mạo hiểm nào sao?”
Ôn Tự cong môi cười, “Dù sao cũng còn lâu mới đến ngày công chiếu, đến lúc đó anh chọn một trong hai cũng được, coi như chơi vui thôi.”
Trì Sâm bật cười, “Cô đúng là cái gì cũng muốn thi với người ta, y hệt Lệ Tư Niên.”
“Tôi chỉ muốn kiếm tiền thôi.”
“Tôi thì tiền nhiều, nhưng không rảnh đến mức chơi cùng cô. Cô là phụ nữ có chồng rồi, dính vào giới giải trí làm gì?”
Ôn Tự thở dài khẽ khàng, nói với anh ta một câụ
Trì Sâm im lặng một hồi lâu, mới lên tiếng, “Tôi xem xong sẽ gọi lại cho cô.” Ôn Tự nói, “Được, mong tin tốt từ anh.”

Trì Sâm gọi cho Lệ Tư Niên trước.
“Tranh với Thẩm Tri Ý?” Lệ Tư Niên cầm điện thoại, cười khẩy, “Cô ta úng não rồi.”
Trì Sâm cũng bật cười.
Nhưng anh ta buông một câu gây sốc, “Tôi định dùng cô ấy.” Lệ Tư Niên nói, “Cậu cũng úng não rồi.”
“Đừng vội chửi, tôi có lý do cả.” Nghĩ đến điều gì đó, Trì Sâm suýt thì cười bật thành tiếng, “Ôn Tự nói với tôi một câu, cậu đoán xem là gì?”
Lệ Tư Niên chẳng buồn chơi trò trẻ con với anh ta. Tắt máy.
Vài giây sau, Trì Sâm lại gọi lại.

⬅ Trước Tiếp ➡