⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Thanh Thanh nhìn phương hướng Trần Văn Tiệp rời đi , gật gật đầu: “Biết a, tớ còn -- nhìn thấy cô ta.”
“Cái gì, cậu nhìn thấy cô ta? Cậu nhìn thấy cô ta sao lại không xông lên đi cho cô ta hai bạt tai?”
“Tớ xông lên làm cái gì?” Trên mặt Cố Thanh Thanh, giơ lên một ý cười trào phúng, “Cho dù không phải cô ta, cũng sẽ có người khác. Trong ba năm này, phụ nữ Lãnh Tư Thành ba tháng đổi một lần, đều sắp tạo thành ‘ Kim Lăng mười hai trâm’ rồi. Chẳng lẽ tớ đều phải thu thập tất cả?”
“Kia cũng không thể liền đứng xem như vậy chứ!”
“Du Du, cậu biết.” Cố Thanh Thanh thở ra một hơi thật dài, trong ánh mắt khó nén một chút thương cảm, “Lãnh Tư Thành là cưới tớ bởi vì nguyên nhân gì. Anh ta kết hôn với tớ, hoàn toàn không phải bởi vì yêu, mà là bởi vì……”
“Kia thì thế nào? Nếu cưới cậu, liền có nghĩa vụ quản tốt nửa - người - dưới của anh ta!”
Hiệu quả tác dụng 24h (9)
Cố Thanh Thanh ngầng đầu lên, trong bình tĩnh có một tia bất đắc dĩ, “Tối hôm qua anh trai tớ đánh nhau với người khác, cần bồi thường 30 vạn.”
Lý Du Du lập tức cứng họng.
“30 vạn, một cuộc điện thoại của anh ta liền thu phục.” Cố Thanh Thanh cười khổ một tiếng, “Thiếu nợ chính là anh trai tớ, trả tiền -- cũng chỉ có tớ. Thành thật mà nói, tớ thực cảm tạ anh ta, nếu không phải anh ta, anh trai tớ có thể liền phải ngồi tù.”
“Mẹ cậu và anh trai cậu thật là……” Lý Du Du cũng vô ngữ.
Giữa cô và Lãnh Tư Thành, sớm đã có “Hiệp nghị”. Việc riêng của anh, xì căng đan của anh, cô không có quyền lợi hỏi đến. Thậm chí -- đến tư cách mở miệng kết thúc đoạn hôn nhân này cũng không có.
Vừa rồi cô ở cửa, tầm mắt không tốt, vừa ra khỏi cửa, đúng lúc đụng vào một người đàn ông mới ra khỏi toilet nam.
“Xin lỗi.” Cố Thanh Thanh lập tức xin lỗi. Nhưng vừa mới xoay người, liền bị người đàn ông kia gọi lại: “Xin đợi một chút.”
Giọng nói ôn thuần, như là cảnh xuân tháng ba. Cố Thanh Thanh quay đầu, lúc này mới nhìn thấy người đàn ông bị cô va vào kia, mặc tây trang màu bạc, dáng người thon dài, trên mặt ôn nhuận như ngọc ngậm một chút ý cười.
“Có việc?”
Người đàn ông kia móc từ túi tiền ra một cái di động: “Đây là của cô đi?”
Cố Thanh Thanh nhìn thoáng qua, thật đúng là: “Ngượng ngùng, vừa rồi là tôi không cẩn thận đụng phải anh, anh còn cố ý đuổi theo trả di động lại cho tôi.”
“Không quan trọng, vật quy nguyên chủ là tốt rồi.” Người đàn ông kia trả điện thoại cho cô, ánh lên một chút ánh trăng hoà thuận vui vẻ, có vẻ ôn thuần lịch sự tao nhã.
Cố Thanh Thanh gật gật đầu, “Cám ơn.”
Người đàn ông cười xoay người, “Không khách khí. Chúc cô có được một đêm vui vẻ.”
Cố Thanh Thanh không nghĩ tới chính là, người đàn ông vừa mới rời đi kia,  hơi hơi nheo đôi mắt lại, khóe miệng ngậm một chút ý cười nghiền ngẫm: “Người phụ nữ kia, hình như là Lãnh Tư Thành……”
----
⬅ Trước Tiếp ➡