Hồng Thư không để ý đến anh. Chẳng phải người nguy hiểm nhất ở nhà sao? Cô đang định với lấy váy ngủ thì Đình Bảo ôm cô từ phía sau.
Ngoài cửa sổ vang lên tiếng trẻ con nô đùa trong xóm, gió nhẹ thổi rèm cửa kêu sột soạt. Hai người đứng trước gương trang điểm, một người ăn mặc chỉnh tề, người kia chỉ mặc đồ lót. Trong giây lát, không ai nói gì.
Họ đứng im lặng một lúc, Đình Bảo thì thầm với cô: "Em còn khó chịu không?" Giọng điệu vô cùng thân mật, từng lời nói như dính chặt vào nhau.
Hồng Thư mím môi, khẽ gật đầu: "Hơi đau."
Đình Bảo nghe xong, đưa tay lên eo cô, nhẹ nhàng xoa bóp vài cái.
"Vậy hôm nay chúng ta đừng ra ngoài, lát nữa anh xoa bóp cho em nhé?"
Nói đến sự chu đáo và quan tâm, Đình Bảo quả thực không chê vào đâu được. Đây cũng là một trong những lý do Hồng Thư quyết định kết hôn với anh.
Hồng Thư và Đình Bảo là hàng xóm bên kia đường, khó có thể coi là tình đầu.
Tuy nhiên, Đình Bảo hơn cô sáu tuổi. Khi cô học tiểu học, anh học cấp hai; khi cô học cấp hai, anh đi du học. Đến khi cô đỗ đại học, anh đã hoàn thành chương trình cao học và trở về tiếp quản công việc kinh doanh của gia đình.
Trong hai mươi lăm năm đầu đời của Hồng Thư, dòng thời gian của anh hoàn toàn tách biệt. Không ngờ, họ lại giao nhau ở tuổi hai mươi lăm. Lý do cho sự giao thoa này là vì cả hai đều được gia đình sắp xếp đi xem mắt.
Hồng Thư không hiểu tại sao cô lại vội vàng kết hôn ở độ tuổi thanh xuân như vậy. Nhưng cha mẹ Hồng Thư lại không đồng ý. Theo lời họ, "Chúng ta đã có một cô con gái lúc tuổi đã xế chiều, nên chúng ta phải gả con cho một người đáng tin cậy khi chúng ta còn sống."
Và người đáng tin cậy mà họ nghĩ đến chính là Đình Bảo.
Hồng Thư phản đối: "Cô chỉ mới gặp Đình Bảo vài lần, sao cô có thể chắc canh anh đáng tin cậy đến vậy?"
Bố cô lo lắng: " chắc canh tốt hơn người do chính con chọn."
Cô im lặng, biết mình đã sai. Tình yêu nơi trường học thật sự rất dễ sai lầm. tình đầu là gã đàn ông biến thái đã lén lút tán tỉnh và lừa dối cô sau lưng, và cô không hề phát hiện ra cho đến khi ba mẹ cô phát hiện.
Nhưng dù người cô chọn có đáng tin cậy đến đâu, điều đó cũng không có nghĩa là cô phải nghe theo người do gia đình chọn, chưa kể anh đó lại chính là Đình Bảo.
Bố mẹ cô càng thúc giục, cô càng trở nên mạnh mẽ. Buổi hẹn hò rơi vào bế tắc.
Bước ngoặt xảy ra vào lúc bố cô bệnh. Tuổi tác càng cao, con người ta khó tránh khỏi bệnh tật, dù lớn hay nhỏ. Trong lúc cãi vã, ông ấy đã lên cơn đau tim, suýt nữa phải vào phòng chăm sóc đặc biệt. Chu Nghị lo lắng cho tình trạng của bố, cô phải chạy vạy khắp nơi để giải quyết đủ thứ chuyện. Cô ước mình có ba đầu sáu tay. May mắn thay, Đình Bảo đã xuất hiện kịp thời để giúp cô xử lý ổn thỏa.
Sau sự việc này, tính tình của bố Chu thay đổi hẳn, ông không còn giục Hồng Thư đi xem mắt nữa.
"Thư, bố không cần gì nữa. Chỉ cần con vui vẻ là được."