Thư Kiều không hề hay biết có một kẻ biến thái đang rình rập cô ở bên ngoài. Sau khi dùng ngón tay tự thỏa mãn mình xong thì cô cẩn thận dùng khăn giấy lau sach dấu vết xung quanh.
Quần lót đã bị dâm thủy̠ làm cho ướt đẫm, thật sự không thể sử dụng͟͟ được nữa. Nếu như cứ mặc tiếp thì có khi nó còn ướt ra cả váy ngắn bên ngoài nữa, lúc đó thì càng gây ra sự chú ý xấu hổ hơn.
Không còn cách nào khác, Thư Kiều cắn răng vứt quần lót vào sọt rác. Cô lau hết vệt nước giữa hai ͼhân rồi cố gắng kéo váy xuống thấp hơn một chút. May mà cô còn có một chiếc áo khoác dài đặt ở bên ngoài, bây giờ cô chỉ cần chỉnh lại quần áo tóc tai rồi khoác áo vào, đợi đến khi tan làm là được rồi.
Hít sâu một hơi, Thư Kiều mở cửa phòng vệ sinh ra. Nhưng ngay lập tức cô đã mở to mắt, sợ hãi muốn đóng cửa lại lần nữa nhưng đã không kịp mất rồi. Người đàn ông đứng bên ngoài chờ cô đã lâu, vừa thấy cơ hội xuấthiện thì anh ta ngay lập tức bắt lấy.
Sức ma͙nh của phái nam và phái nữ là h0àn toàn tách biệt, đối phươռg dễ dàng phá vỡ nỗ lực đóng cửa của cô, chui tọt vào tɾong phòng vệ sinh rồi đẩy Thư Kiều sát vào tường.
Người phụ nữ hoảng sợ hét chói tai, nhưng âm thanh còn chưa kịp tới phía ngoài thì miệng cô đã bị một bàn tay bịt chặt. Lòng bàn tay của tên đàn ông này tràn ngập mùi mồ hôi và mùi tanh kinh tởm, khiến cho Thư Kiều cảm thấy buồn nôn.
Cô dùng hết sức lực vùng vẫy để thoát ra khỏi sự khống chế của anh ta, nhưng đối phươռg cũng dùng hết sức lực toàn thân để ghì chặt cô lại. Bàn tay bẩn thỉu của đối phươռg sờ lên ngực cô, cảm giác thô ráp xa lạ làm cho Thư Kiều vô cùng ċһán ghét. Cô chưa từng để bất cứ ai ngoài chồng cô đụng vào cơ thể, sự đụng chạm của kẻ này chỉ khiến cô buồn nôn chứ không có bất cứ cảm giác nào khác.
"Buông...Buông ra Cứu tôi với "
Thư Kiều há miệng cắn thật ma͙nh lên tay anh ta. Đối phươռg bị đau hốt hoảng rụt tay lại, người phụ nữ nhân cơ hội này giơ đầu gối thúc ma͙nh vào giữa hai ͼhân của anh ta một cái. Cảm giác bị đánh vào của quý không có tên đàn ông nào là muốn trải qua cả. Cơn đau dữ dội khiến anh ta co người lại, Thư Kiều vội vã mở cửa xông ra ngoài, mặc kệ dáng vẻ quần áo bất chỉnh của mình mà chỉ muốn trốn thoát ngay mà thôi
Cô mở cánh cửa bị khóa bên ngoài ra, ngay khi Thư Kiều tưởng mình đã trốn được thì gã đàn ông kia lại xông đến, nắm đuôi tóc của cô kéo ngược lại. Động tác của gã vô cùng thô lỗ, da đầu cô đau như muốn rách ra, khiến Thư Kiều mất sức phản kháng tɾong giây lát.
Dường như sự đâύ tranh của cô đã chọc tức gã đàn ông. Gã hung hăng đẩy ma͙nh Thư Kiều ngã vật xuống sàn, váy ngắn của cô kéo lên loáng thoáng để lộ ra phần thân dưới trần trụi.
Gã ta dán mắt vào nơi quyến rũ đó, bàn tay dâm tà sờ tới trên đùi cô. Thư Kiều bị đè nghiến xuống đất, cô hoảng sợ khi nghe thấy gã ta thì thầm uy hiếp.
"Đồ phụ nữ lẳng lơ này, không phải cô thèm khát đàn ông lắm sao, không mặc quần lót câu dẫn ông đây mà còn giả bộ thanh cao. Đã thế thì hôm nay ông đây phải chịch chết cô Còn dám lớn tiếng kêu gào thì cứ để cho cả công ty nhìn thấy cô bị ông đây hãm hiếp thế nào đi "