⬅ Trước Tiếp ➡
Mai Tương chậm rãi cuốn tay áo, nâng lên chén sứ trắng đã trống rỗng, rót đầy trà xanh trong đó, rồi nhẹ nhàng nói "Hình như trong Nguỵ gia, người sống không nhiều lắm, Nguỵ tiên sinh đừng có nảy sinh những suy nghĩ không nên có."
Nguỵ Mạc sắc mặt cứng lại, ngẩng đầu lên phát hiện đôi mắt đen láy của Mai Tương đang nhìn chằm chằm mình, như thể đã sớm nhìn thấu những suy nghĩ trong đầu hắn.
Hắn nhẹ giọng nói "Sao có thể, nếu không chữa được cho Nhị công tử, dù có giết ta, ta cũng không đi."
"Vậy thì tốt nhất” Mai Tương nói, nụ cười trên mặt lại càng thêm lạnh lùng "Nếu không, cho dù ta không hiểu y học, cũng có hàng vạn phương pháp, khiến Nguỵ tiên sinh sống không bằng chết."
Trên khuôn mặt vốn yếu ớt và tái nhợt của Mai Tương, nụ cười dịu dàng như ngọc, giống như những cánh hoa xuân nhẹ nhàng lay động, mang theo vẻ thanh thoát, lại có chút mỉa mai.
Y vừa rồi hình như nói, y có hàng vạn cách pha trà, dùng để tiếp đãi khách quý, khiến người ta không khỏi cảm thấy vinh hạnh.
Nguỵ Mạc âm thầm nghiến chặt hàm răng, nghĩ thầm thôi, dù sao y cũng mới vừa mất đi tiết tháo vừa trở thành thế thân thảm hại của ai đó.
Khi hắn biết được cô nương nào đã làm chuyện này, chắc chắn sẽ tặng nàng ta một món quà, viên thuốc Thái Dương mà hắn đã nghiên cứu bao lâu nay, thứ có thể làm cạn kiệt tinh lực của bất kỳ nam nhân nào.
Đang trong giấc ngủ, Bảo Hoa không nhịn được mà rùng mình một cái.
Nàng từ từ mở mắt ra, nhận thấy mình lại ngủ gục trên chiếc ghế.
Chắc là do tối qua quá mệt mỏi…
Trong đầu Bảo Hoa thoáng hiện lên ký ức đêm qua, ngón tay đang vuốt tóc không kìm được mà run lên một chút.
Tối qua là sinh nhật của Tuyên Quốc Công, cả gia đình và khách khứa gần như đều uống say mèm.
Sau đó, Tam công tử cầm theo bình rượu say khướt một mình bỏ đi khiến các nha hoàn trong Tú Xuân viện hoảng hốt chạy đi tìm.
Là Thuần Tích đã nói với Bảo Hoa, Tam công tử có thể đã đi về phía Tây. Bảo Hoa liền theo con đường nhỏ hướng Tây mà tìm.
Kết quả, nàng quả thật nhờ ánh trăng mờ mịt mà nhìn thấy bóng dáng của Tam công tử từ xa.
Tam công tử loạng choạng như sắp ngã.
Bảo Hoa vội vàng đuổi theo, chỉ thấy y đi vào một tòa viện hoang vắng.
Tòa viện này vốn là để tiếp khách lưu trú, nhưng vì vị trí quá hẻo lánh đã bị bỏ hoang từ lâụ
Bảo Hoa bước vào trong nhà, mò mẫm tìm kiếm. Cuối cùng tìm thấy Tam công tử đang ngã gục sau cửa.
Tam công tử trang phục xộc xệch, cơ thể nóng hầm hập vì rượụ
Nhưng rồi, hình ảnh bỗng chốc chuyển đi, vải lụa bị xé rách, mồ hôi nơi thái dương tuôn ra. Một bàn tay nóng rực mặc kệ lời cầu xin run rẩy của Bảo Hoa, mạnh mẽ nắm lấy cánh tay mảnh mai, mềm mại của nàng...
Nàng không kìm được mà rùng mình lần nữa, không dám nghĩ lại những hồi ức đó.
Bảo Hoa từ từ đứng dậy, đôi chân dưới lớp váy vẫn còn run run, cơ thể mệt mỏi khó che giấụ
Nàng tự pha một chậu nước nóng cho mình, khép cửa lại.
Nàng cởi bỏ áo váy, thấy trên đó ngoài vết máu mơ hồ, còn có những dấu vết kỳ lạ khiến khuôn mặt nàng trở nên đầy vẻ phức tạp.
Quan trọng nhất là, thứ này đã bị người ta xé rách với lực mạnh cỡ nào.
Trong tủ của nàng chẳng có bao nhiêu bộ đồ, nếu mất chiếc này trời mưa cũng chẳng còn gì để thay.
Sau khi tắm rửa một cách đơn giản, Bảo Hoa thay một chiếc áo trong sạch. Sau đó lén lút ở trong phòng, lau sạch những vết không thể nhìn thấy trên trang phục.
Lúc này, cánh cửa gỗ yếu ớt bất chợt "cọt kẹt" một tiếng rồi bị ai đó đẩy vào.
Bảo Hoa bất giác cứng người, người mới đến cũng ngẩn người nhìn chiếc quần lót trong tay nàng "Bảo Hoa , chiếc quần này sao lại bị rách lớn thế này?"
⬅ Trước Tiếp ➡