Anh bất ngờ cúi sát, phả hơi nóng vào tai cô. Hơi thở ấm áp chui vào nơi nhạy cảm, khiến Lê Tuế run bắn, lập tức giơ tay che tai, ánh mắt ấm ức nhìn anh.
Hai má cô phồng lên, trông như con thỏ nhỏ bị dọa sợ.
Khóe mắt anh cong nhẹ, nét mặt hờ hững, giọng trầm thấp pha chút trêu chọc, quyến rũ mà nguy hiểm.
“Anh không tin vào mấy mối tình kiểu thanh cao đâụ”
“Anh chỉ có hứng với chuyện lên giường.”
“Hay là bỏ qua hết mấy bước vô nghĩa kia đi, thế nào?”
Lê Tuế cắn chặt môi, nhỏ giọng “Em là người đứng đắn.”
Khuôn mặt cô đỏ bừng, nóng đến mức muốn bốc khói.
Cô chưa từng gặp người nào vô liêm sỉ đến vậy, nhất thời chẳng biết phải đối phó thế nào.
Anh khẽ cười, đường cong nơi môi vừa gợi cảm vừa tà mị
“Không có gan à?”
“Thế thì đừng trêu anh.”
“Anh không hứng với mấy cô gái ngoan.”
Nói xong, anh quay người đi, dáng vẻ thờ ơ như thể chẳng có chuyện gì.
Lê Tuế vẫn đứng ngây tại chỗ, đầu óc trống rỗng.
Thế là chưa kịp ra chiêu đã bị từ chối rồi à?
Bùi Kinh Hiệu chỉ hứng thú với chuyện lên giường... vậy những đêm Tinh Nhã không về, có phải là cùng bạn trai quấn quýt không dứt không?
Cô nắm chặt tay, xoay người rời đi.
Phía sau, mấy chàng trai cứ liếc nhìn cô, vừa cười vừa trêu
“Anh lại nói gì quá đáng với người ta nữa à?”
“Biết thừa, mỗi lần từ chối là mỗi kiểu khác nhaụ”
“Chỉ là cô gái ngoan hiền thôi, anh cũng nỡ lòng sao?”
Bùi Kinh Hiệu xé bao kẹo cao su, ngậm vào miệng, vẻ mặt lạnh nhạt.
“Chán chết.”
“Trời ơi, cô gái ngoan như vậy mà anh cũng thấy chán, không hiểu nổi anh muốn kiểu gì.”
“Với cái mặt đó mà không yêu ai, đúng là phí của trời.”
“Ha ha, đúng đó Nếu là tôi, chắc thay bạn gái mấy lượt rồi. Còn anh Bùi chắc vẫn là trai tân hả? Ha ha ha ”
Mặt Bùi Kinh Hiệu tối sầm lại
“Cút.”
“Cút thì được, nhưng tối nhớ tới sinh nhật tôi đấy.”
“Bar Dạ Mị, nhớ đừng quên ”
Bar Dạ Mị.
Vừa bước vào, điện thoại Bùi Kinh Hiệu đã rung liên tục.
Anh trượt tay nghe máy, đầu dây bên kia giọng thúc giục
“Không phải chứ anh, người ta chờ mỗi anh thôi đó ”
Anh nhàn nhã sải bước vào trong, giọng lười biếng
“Vội đi đầu thai hay gì.”
Đầu dây bên kia, Lục Vinh Cảnh nghe thấy tiếng nhạc, đang định nói thêm thì...
Tút, tút...
Cuộc gọi bị ngắt.
Anh định đi lên lầu thì dừng lại, ở góc quầy bar cạnh cầu thang, có một bóng người.
Vẫn là chiếc váy trắng ban sáng, trông cô lạc lõng giữa ánh đèn chớp nhoáng và mùi rượu nồng.
Cô đang uống một ly rượu cocktail nhẹ, ánh mắt hướng về phía cửa.
Bùi Kinh Hiệu cúi nhìn mình nan toàn thân đen, đội mũ, chắc cô chưa nhận ra.
Anh bước lại, búng tay một cái bên tai trái cô, nhưng người thật lại đứng bên phải.
Lê Tuế giật mình nhìn sang trái, không thấy ai, quay đầu thì bắt gặp anh đang đứng sát bên, ngạc nhiên chớp mắt.
“Bám sát anh thật đấy, mới nói vài câu mà theo đến tận đây à?”
Tối nay, trưởng phòng ký túc xá Trần Tâm Tầm tổ chức sinh nhật, bảo mọi người ra bar chơi. Các bạn cùng phòng đã vào khu nhảy, chỉ mình Lê Tuế ngồi đây, ai ngờ lại gặp Bùi Kinh Hiệụ
Anh... còn hiểu nhầm sao?
Tưởng cô theo dõi anh đến tận đây?
Dù đây là cơ hội, nhưng chuyện cần nói rõ thì vẫn phải nói rõ.
“Không phải.”