Lê Tuế có một bí mật không thể nói ra.
Năm ấy, khi mới biết rung động, cô lại đem lòng thầm mến một cô gái.
Nhưng cô gái đó đã có bạn trai.
Vì thế, Lê Tuế giấu đi mọi cảm xúc mờ ám trong lòng, âm thầm trở thành bạn thân của cô ấy nan giống như một tên trộm, lặng lẽ khao khát người mà mình không thể có được.
Rồi số phận cho cô một cơ hội.
Nhưng cô không biết, chính cơ hội đó đã khiến cô vướng vào một người không nên chạm tới và từ đó, bị anh quấn lấy cả đời.
“Hu hu hu, tại sao người ta lại đối xử với tớ như vậy? Tại sao lại phản bội tớ? Tại sao lại cắm sừng tớ ”
Đôi mắt Lê Tuế mở to, hàng mi khẽ run, trong đáy mắt ẩn giấu một tia hy vọng không dám nói ra.
“Cậu định chia tay à?”
Thẩm Tinh Nhã sụt sịt, trong đầu vẫn hiện lên cảnh bạn trai mình ôm hôn một cô gái khác, khiến cô tức đến nghiến răng.
“Chia tay rồi, nhưng tớ vẫn rất bực ”
Ánh mắt Lê Tuế khẽ sáng, cô nhẹ nhàng vỗ lưng an ủi bạn
“Biết sớm cũng tốt, đừng tức nữa. Vì loại người đó mà buồn thật chẳng đáng.”
Khóc được mấy phút, Thẩm Tinh Nhã bỗng liếc sang nhìn Lê Tuế.
Cô cúi đầu né ánh mắt đó, hai má nóng bừng.
“Cậụ.. có thể giúp tớ trả thù không?”
“Trả thù?”
Lê Tuế chớp mắt
“Cậu muốn tớ giúp thế nào?”
Thẩm Tinh Nhã nắm chặt tay cô
“Giúp tớ cắm sừng lại ”
Lê Tuế “Ý cậu là sao?”
“Tớ muốn cậu quyến rũ anh ấy, khiến anh ấy bị phản bội, để anh ấy nếm thử cảm giác bị người khác cắm sừng là thế nào ”
Lê Tuế nghe rõ, ánh mắt đầy kinh ngạc
“Tớ... tớ không đồng ý đâu ”
Nhưng mười phút sau, cô đã bị Thẩm Tinh Nhã lôi ra sân bóng rổ giữa tiếng hò reo sôi động.
“Tuế Tuế, là người kia kìa ”
Lê Tuế nhìn theo hướng cô bạn chỉ
“Người nào?”
“Cao cao, đẹp trai đó.”
“Là số tám à?”
Thẩm Tinh Nhã nhìn về phía sân, bóng được chuyền đi, mấy chàng trai xoay người, cô chỉ kịp thấy nửa con số rồi vội núp sau lưng Lê Tuế
“Đúng rồi, chính là số tám.”
“Tuế Tuế, tớ đi trước đây.”
Lê Tuế đứng giữa đám đông náo nhiệt, có chút lúng túng.
Cô thở dài, không ngờ mình lại thật sự đồng ý với yêu cầu điên rồ đó.
Nhưng Thẩm Tinh Nhã cũng hứa, nếu thành công, cô sẽ đồng ý với bất kỳ điều gì Lê Tuế muốn.
Đến lúc đó, cô sẽ thổ lộ, nói muốn cùng cô ấy ở bên nhaụ
Tiếng hò hét vang dội khắp sân “Đội trưởng Bùi Đội trưởng Bùi ”
Cô nhìn về phía chàng trai mang áo số tám.
Dưới nắng chiều rực rỡ, làn da anh trắng sáng, gương mặt tuấn tú góc cạnh, đôi chân chạy nhanh trên sân, mái tóc trước trán tung bay theo gió.
Giữa vòng vây truy cản, anh vẫn dễ dàng điều bóng, tự tin tiến lên.
Một cú ném ba điểm đầy kỹ thuật khiến cả sân bùng nổ.
Chàng trai ấy, tràn đầy sức sống, mạnh mẽ và ngông cuồng.
Khi bóng vào rổ, anh nở nụ cười phóng túng, ánh nắng chiếu lên gương mặt rạng rỡ ấy nan ánh nhìn tự tin, thái độ bất cần khiến tim Lê Tuế khẽ rung lên.
Hình như anh chính là đội trưởng Bùi mà mọi người đang reo hò.
Gương mặt góc cạnh, khí chất kiêu ngạo nan đúng là kiểu con nhà giàu trời sinh, nổi bật giữa đám đông, khiến người ta vừa ngưỡng mộ vừa e dè.
Không lạ khi có nhiều cô gái mê mẩn anh, kể cả Thẩm Tinh Nhã.