⬅ Trước Tiếp ➡
“Xấu quá.”
Chu Trì hơi giật mình: “Cô nói cái gì?”
Thẩm Loan giương mắt: “Tôi nói, dáng vẻ cậu mặt ủ mày chau trông rất xấu.”
“Liên quan gì đến cô!” Cho dù là người hiền lành cũng sẽ tức giận.
Nụ cười của Thẩm Loan không thay đổi: “Bạn bè với nhau, sao lại không liên quan tới tôi?”
“Ai là bạn cô?”
“Cậu đấy!”
Chu Trì lập tức có cảm giác bất lực như đánh vào bịch bông.
Thẩm Loan thẳng tay rút chìa khóa xe máy ra, nhét vào túi xách của mình, lần này, muốn đi cũng không được.
“Rốt cuộc cô muốn làm gì?” Bất đắc dĩ, chán nản, và uể oải.
“Thực ra, ngoại trừ việc lao như điên trên đường, thì có cách khác để giải sầu tốt hơn.”
Sau mười lăm phút, tại một quán net.
Thẩm Loan đặt thẻ căn cước lên trên quầy: “Mở phòng. Bao nhiêu tiền?”
“Cô muốn mấy giờ?”
Bây giờ đã là mười hai giờ trưa rồi, sáu giờ chiều cô còn phải về nhà họ Thẩm: “Năm tiếng.”
“Tổng cộng một trăm năm mươi tệ, tiền mặt hay Wechat?”
Thẩm Loan mở ba-lô ra, bên trong toàn là cọc giấy màu đỏ, cô tiện tay rút ra hai tờ: “Còn lại gọi giúp chúng tôi hai phần thức ăn ngoài.”
“Vâng.”
Thẩm Loan cất bước, nhưng chợt dừng lại, quay đầu lại ngoắc tay với chàng trai: “Thất thần cái gì? Đi theo!”
Chu Trì không nhúc nhích, có hơi ghét bỏ đánh giá xung quanh.
Bên tai toàn là tiếng gõ bàn phím lạch cạch và tiếng bấm chuột, thỉnh thoảng còn có tiếng chửi thô tục, vừa ồn ào vừa hỗn loạn, mùi hương cũng không dễ ngửi.
Thẩm Loan thấy anh ấy không nhúc nhích, thở dài, quay trở lại kéo anh ấy đi vào trong.
Ánh mắt rơi xuống cánh tay mình, chỗ đó bị một bàn tay trắng nõn cầm lấy, hơi lạnh, tê tê buốt buốt, Chu Trì nhếch môi mỏng, đột nhiên xuất hiện một cảm giác khó hiểu, loại cảm giác này vừa lạ lẫm vừa như đã quen biết.
“Cậu yên tâm, phòng tôi bao đều cách âm, không nghe được những tạp âm này, cũng không có mùi gì cả.”
Cảm giác kì lạ càng nhiều hơn.
Chu Trì: “Sao cô biết tôi thích chơi game trong hoàn cảnh yên tĩnh?”
Thẩm Loan dừng lại, trừng mắt nhìn: “Không phải ai cũng thế à? Chẳng lẽ có ai thích không gian vừa nhốn nháo vừa hôi hám?”
“Trước kia chúng ta… từng quen biết sao?”
Nhìn chằm chằm vào anh ấy một lúc lâu, Thẩm Loan mở miệng: “Tất nhiên là quen biết.”
“Lúc nào?”
“Một giờ trước.”
“…”
Chìa khóa chìa khóa
Căn phòng đúng là không tệ, hiệu quả cách âm tốt, máy móc thiết bị cũng mới nhất.
Thẩm Loan đặt túi xuống, tiện tay mở hai máy.
Hai tay Chu Trì đút túi, đứng tại chỗ không nhúc nhích, cũng không phải rất hứng thú.
“Chơi cái gì?” Thẩm Loan hỏi anh ta.
“Đây là cách giải sầu mà cô nói sao?”
“Có vấn đề gì à?”
Chu Trì cực kỳ gượng ép kéo kéo khóe miệng: “Không có tâm trạng.”
“À, vậy anh cứ tự nhiên.” Nói xong, click mở ô biểu tượng tuyệt địa cầu sinh.
Chu Trì bực bội lay tóc: “Tôi đi đây.”
“À.” Thẩm Loan đăng nhập tài khoản.
“Cô trả chìa khóa xe máy cho tôi.”
“…”
Giằng co một lúc lâu, thiếu niên mới nhụt chí mà ngồi vào vị trí bên cạnh, mở máy tính ra, anh ta dùng tốc độ nhanh gấp trăm lần với Thẩm Loan mở trò chơi, đăng nhập tài khoản, thuận lợi bắt đầu.
Sau đó cũng chỉ nghe thấy âm thanh bàn phím và chuột.
Ánh mắt thoáng nhìn về phía sườn mặt của thiếu niên đang tập trung tinh thần, Thẩm Loan kéo lên một nụ cười, rất nhanh đã biến mất không thấy nữa.
Trong lúc đó, ông chủ đưa hai phần cơm hộp đi vào, thấy hai người đều đang chơi game, không tiện làm phiền nên trực tiếp đặt đồ ăn trên bàn.
Thao tác của Thẩm Loan bình thường, rất nhanh đã bị một phát đạn bắn vỡ đầu.
Cô cũng không tức giận, ném con chuột rời chỗ ngồi, ăn cơm trước.
Chu Trì ngồi bên kia mười lăm phút sau mới kết thúc, tất nhiên, đã ăn gà thỏa mãn.
Anh ta có chút vui vẻ nhướng mày, bên môi không tự giác hiện lên ý cười, cũng không biết nghĩ đến chuyện gì, ánh mắt rất nhanh lại ảm đạm xuống, trở nên ủ rũ héo úa.
Thẩm Loan gọi anh ta lại ăn cơm.
⬅ Trước Tiếp ➡