⬅ Trước Tiếp ➡
Vì vậy ông bế con gái bảo bối lên, dỗ dành nói: "Nghiên Nghiên, chúng ta đi về trước, không nên quấy rầy anh, đến thứ bảy lại tới chơi với anh Tô có được không?"
Mộ Kiều Nghiên ngoan ngoãn đáp lại một tiếng.
Trước khi ra khỏi cửa, cô không ngừng nhìn về phía cánh cửa đang đóng chặt, không nhịn được hướng vào bên trong nói lớn: "Anh Tô, em về nhà đây, ngày mai em lại tới."
Trong phòng, Tô Hoài Chiêu thả nửa chiếc mô hình phi cơ trên tay xuống nhăn mày vẻ mặt đầy bài xích.
Đứa con nít kia, nhão nhão dính dính, thật là phiền chết mất.
Dĩ nhiên, sau đó rất nhiều năm, anh lặng lẽ đem những lời này ném ra sau đầu.
Nhóc con bị thương.
Sau ngày hôm đó, đằng sau Tô Hoài Chiêu lúc nào cũng có thêm một cái đuôi nhỏ.
Anh đọc sách, Mộ Kiều Nghiên sẽ nằm ở trên giường anh xem truyện tranh, mặc dù trừ những hình ảnh về mấy chú chim, chú vịt đẹp mắt trên đó thì về cơ bản, cô một chữ cũng không biết.
Anh ở sân vận động của tiểu khu đá bóng, Mộ Kiều Nghiên liền ngoan ngoãn ngồi trên khán đài, vừa hút thạch hoa quả vừa không ngừng vỗ bàn tay nhỏ nhắn của mình để cổ vũ anh.
"Anh Tô cố lên!"
"Anh Tô đá thật là cao!"
Tiểu Kiều Nghiên là đứa trẻ được mọi người trong tiểu khu rất thích, trên cơ bản thì tất cả ông bà, chú dì không ai là không thích cô.
Người lớn khi thấy Tô Hoài Chiêu bên cạnh cô, đều hỏi cô: "Nghiên Nghiên, đây là ai thế?"
"Đây là anh Tô của cháu." Cô bé kéo vạt áo Tô Hoài Chiêu, nâng cao khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu, kiêu ngạo giới thiệu.
Lâu ngày, mọi người cũng đã quen nhìn thấy hai người dính chung một chỗ.
Đôi khi chỉ có một mình Tô Hoài Chiêu đá bóng, bọn họ sẽ hỏi một câu: "Hoài Chiêu, Nghiên Nghiên nhà cháu đâu rồi?"
Mỗi lần như vậy, Tô Hoài Chiêu đều lạnh lùng, giả điếc không nghe thấy.
Nhưng sức lực đá bóng dưới chân lại không tự chủ được tăng thêm.
Nghiên Nghiên nhà cháu..
Sao đứa con nít kia lại của nhà anh chứ?
Vốn tưởng rằng không ở gần bố mẹ, đi tới nhà ông nội để học thì có thể thanh tịnh một chút, ai ngờ lại gặp phải tiểu quỷ bám người như vậy!
Hôm nay sau khi tan học, Tô Hoài Chiêu trở về cất cặp sách rồi chạy nhanh ra ngoài.
Anh hẹn bạn học cùng tới quán điện tử chơi game.
Chuyện này không làm ở nhà được, bởi vì Mộ Kiều Nghiên nhất định sẽ ồn ào ở bên cạnh.
Nào biết vừa xuống được hai bậc thang thì có một giọng nói nhẹ nhàng phát ra từ phía sau: "Anh Tô, anh đi đâu vậy? Đợi em một chút."
Tô Hoài Chiêu cau mày, im lặng không lên tiếng bước nhanh hơn.
Anh đã hơn sáu tuổi còn dậy thì sớm, bình thường lại thích đá bóng và chạy bộ, mặc dù cầu thang nhà Tô Thiệu Lễ là kiểu cũ nhưng đối với anh mà nói thì không là gì.
Chỉ cần vài bước, anh đã tới tầng trệt.
Quay đầu nhìn lại, ngay cả bóng dáng của đứa trẻ kia cũng không có.
Anh thở phào nhẹ nhõm, trong đầu nghĩ cuối cùng cũng cắt đuôi được rồi đi về phía quán điện tử.
Tối hôm đó, Tô Hoài Chiêu chơi rất vui vẻ.
Anh thông minh bình tĩnh, tốc độ tay lại nhanh, trong đám bạn học chơi cùng, là cao thủ trong cao thủ.

⬅ Trước Tiếp ➡