Chương 6
hai người xuống núi hóa duyên, tiền bạc gì cũng không xin được, chỉ có buổi trưa được người bố thí cho hai cái bánh bao, sau đó kéo dài tới bây giờ vẫn chưa bỏ bụng được cái gì.
Hóa duyên = đi xin đồ ăn chay "Tỷ không sao, chỉ là đói quá nên ngất." Nàng nói dối theo bản năng rồi đứng dậy, đưa lưng về phía Minh Tâm che đi bối rối trong mắt.Trong trí nhớ của nàng Tống Mạch không hề tồn tại, bây giờ nàng nên làm cái gì đây?
Một chút manh mối cũng không có, nàng nên đến nơi nào tìm hắn?Đói đến choáng váng là chuyện thường, Minh Tâm cũng không suy nghĩ nhiều, giật nhẹ tay nàng nói "Tỷ cố gắng nhịn một chút, chúng ta quay về am.
Sư phụ thấy chúng ta về muộn, nhất định sẽ dặn mọi người chừa lại cho chúng ta một ít cháo.""Ừ." Đường Hoan không phản đối, chủ động đi lên núi.
Nàng thật sự rất đói bụng, bụng réo kêu liên tục.
Nàng không có công phu của kiếp trước, chỉ là một ni cô, muốn chạy trốn cũng rất khó, tốt nhất cứ tạm thời ở lại am ni cô xem xét tình huống.Sư phụ nhất định sẽ không hại nàng, nếu người đã giúp nàng vào trong mộng của Tống Mạch, nhất định người sẽ cho nàng manh mối.Nơi này chỉ cách am ni cô nửa canh giờ nữa là đến, hai người đều đói bụng, đều ủ rũ, ai cũng không có tâm tư nói chuyện.Sắc trời càng ngày càng tối, một chút ánh hồng phía cuối chân trời cũng bắt đầu tắt.Có lẽ là do bản năng từ nhỏ đã tập võ, vào trong mộng, cho dù không có công phu trong người, Đường Hoan vẫn có thể nhận ranguy hiểm.Nàng quay mạnh đầu lại.Đối diện là hai gã nam nhân.Bởi vì không đoán được nàng sẽ có hành động này cho nên hai người đó chợt khựng lại, sửng sốt một lát mới trốn vào đằng sau cây.
Ngay sau đó, không đợi Đường Hoan kịp suy nghĩ, hai người này lại nghênh ngang đi ra, trong đó gã nam nhân cao lớn mặc áo vải thô nhìn thẳng về phía nàng, trong mắt có ý cười dâm uế " Vốn định cứ thế ra tay, không ngờ tiểu ni cô Minh Tuệ thật đúng là thông minh.
Nếu đã thế, chúng ta đành làm luôn ở đây vậy " Vừa nói xong, hắn đánh mắt ra hiệu với đồng bọn.
Nam tử gầy nhỏ kia lập tức chạy đến trước mặt hai người Đường Hoan, miệng cười khả ố không ngừng.Đường Hoan nhíu mày, trong trí nhớ hiện giờ của nàng thế mà lại có hai người này.Gã cao tên Kiều Lục, không cha không mẹ, từ nhỏ đã trộm cướp không chuyện ác nào không làm, cố tình người này vừa sinh ra đã cao lớn khác thường, người trong thôn thấy hắn không thể không dè chừng, chỉ ngóng trông hắn chết sớm siêu sinh sớm.
Gã đi bên cạnh gọi là Khỉ Ốm, đi theo bên người Kiều Lục, chịu trách nhiệm trợ giúp.Nay Kiều Lục đã gọi thẳng tên nàng, chẳng lẽ hắn đã theo dõi nàng từ sớm?Nếu còn có công phu, Đường Hoan chắc chắn sẽ đá cho Kiều Lục một cái nhưng bây giờ, nàng chỉ có thể chạy thôi.
Trong chí nhớ, thân hình này gánh hai thùng nước đi một dặm đường cũng có thể đau cả buổi sáng, chỉ sợ ngay cả Khỉ Ốm cũng không đánh nổi "Chạy "Đường Hoan đẩy Minh Tâm đang run rẩy trốn sau lưng nàng sang một bên, ý bảo Minh Tâm chạy sang phía đông, còn nàng sẽ chạy vào cánh rừng phía tây.
Nam bắc đã bị chặn, cho dù là một đấu với một, tốt xấu gì vẫn còn một đường sống.Nàng không thể chết được, cũng không được thất thân, nếu không phải trong trí nhớ Minh Tâm là một con người rất lương thiện, nàng ấy ngay cả đánh cũng không dám đánh, nàng đã không chạy thế này rồi Đường Hoan không thể