⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 17

nắm nơi đó vừa động đậy hai cái, vậy hỏi hắn làm sao chịu được Tống Mạch theo bản năng cúi xuống, bất chấp dây yếm dây lưng gì đó, mà đẩy nàng xuống.Đường Hoan vẫn nhìn hắn, thấy hắn nâng tay đây bả vai nàng, nàng làm bộ như muốn đứng dậy, khó khăn hướng ngực về phía Tống Mạch, trong miệng vừa thẹn vừa xấu hổ nói "Tống thí chủ, ta, ta không cố ý, ta thật sự không biết đó là...a, áo của ta rơi mất rồi..."Giọng nói của nàng, ngay tại lúc bàn tay to dán lên ngực, đã lập tức im bặt.Xúc cảm khác thường hoàn toàn bất đồng với dự cảm khiến Tống Mạch nháy mắt cứng đờ.Lửa dục không hề nhen nhóm mà vẫn dấy lên khắp cơ thể, mãnh liệt dâng cao, trong cơ thể tựa hồ ẩn giấu một con mãnh thú, rít gào muốn thoát khỏi lồng giam, cả người Tống Mạch như bị lửa đốt, cháy đến mức khiến hắn mặt đỏ tai hồng, đầu óc trống rỗng, nhưng lại quên mất thu tay lại.Làm sao có thể chạm vào nàng...Hắn không nghĩ sẽ chạm vào.Hắn không muốn nghĩ tới nàng sẽ nghĩ thế nào về hắn?"Ta..."Tống Mạch run run muốn rút tay về.Vẻ dày vò nhẫn nhịn của hắn đều không lọt qua mắt Đường Hoan.
Hô hấp kịch liệ như vậy, lồng ngực phập phồng kịch liệt như vậy, còn có bộ phận đang dựng đứng lên dưới quần hắn, nói rõ cho nàng biết người đàn ông này đã sắp nóng bỏng mất.
Nếu nàng buông tha cơ hội này, về sau tốt nhất đừng hái hoa nữa.Nàng cởi ra cái yếm vốn đã hững hờ treo trước ngực, treo nó ở bên hông, sau đó đè lại bàn tay vốn định rời đi của Tống Mạch, lơ đãng làm bộ ấn tay hắn nhào nặn ngực mình, rồi bổ nhào xuống đầu vai hắn, ghé vào cổ hắn, thổi khí bên tai hắn, ngượng ngừng bày tỏ cõi lòng mình "Tống thí chủ, mạng của ta là do chàng cứu, người của ta cũng là của chàng, chàng muốn, sẽ được thôi, ta, ta nguyện ý theo chàng." Nói xong đôi môi đỏ mọng không ngừng dán lên sườn mặt hắn."Người, ta không có..."Tống Mạch muốn giải thích rằng hắn không có tâm tư đó, nàng lại ôm cổ hắn níu xuống.
Hắn quỳ, nếu là tình huống bình thường, một tiểu nữ nhân tuyệt đối không có khả năng níu ngã hắn nhưng hiện giờ, trong đầu hắn chỉ còn lại một chút lí trí mỏng manh, xung quanh đều là lửa nóng hừng hực, thân thể hắn không chịu khống chế, đè nàng xuống."Tống thí chủ, chàng đã cứu mạng của ta, ta nguyện ý tặng bản thân mình cho chàng."Đang dán ở sau lưng hắn, Đường Hoan ngẩng đầu lên, ôm cổ hắn mềm mại thốt lên, sau đó không để hắn có cơ hội nói chuyện, nhân lúc hắn còn đang khiếp sợ đến há miệng mà hấp dẫn hắn liếm môi hắn, hai chân đã từ lúc hắn đè xuống mà thuận thế ngoắc lấy thắt lưng hắn.Tống Mạch giãy dụa muốn đứng lên nhưng bởi vì trước mắt hắn bị mảnh vải bịt kín, chìm trong bóng đêm, tay hắn lại không cẩn thận chạm vào nàng.
Đường Hoan không ngừng khiến nụ hôn này trở nên sâu hơn, đồng thời vận dụng kỹ xảo ưỡn ngực xoay thắt lưng, dùng hai đỉnh mềm mại của nàng cọ xát vào hắn.
Quần áo mùa hè mỏng manh, cho dù cách bởi quần áo của hai người, nàng vẫn có thể cảm nhận được sự hùng vĩ của hắn.Nam nhân này, dù là tướng mạo hay dáng người, đều là cực phẩm.Đường Hoan rất vừa lòng với con mắt của mình.Tuy bởi vì lơ là mà lần đầu tiên ra tay thiếu chút thì chết nhưng ngẫm lại, ở trong mộng có thể hái hắn đến chín lần, hơn nữa trêu đùa hắn còn thú vị như vậy, coi như là có được có mất.
Nếu là hắn ngoài đời, lạnh lùng khó tiếp cận, võ công thì cao, dù


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡