Chương 5
của thái tử, nhưng hắn học nhiều biết rộng, kiến thức dồi dào, khi phân tích đề tài rất tinh thông rõ ràng.
Thế nhưng Triệu Yên Yên lại không cách nào tập trung được, nàng luôn cảm thấy trong sân cỏ rất nhiều ánh mắt cực nóng đang nhìn nàng, có vài người dưới đài, còn có cái nhìn ở sau lưng?
Có phải thái tử đang trừng mắt nhìn bóng lưng nàng không?
Như đứng trên đống lửa, như ngồi trên đống than, không bằng đứng dậy ra khỏi đây một chút.
"Biểu ca, ta muốn đi phòng nghỉ ngồi một lát" Triệu Yên Yên nhỏ giọng nói.
Lưu Khải cho rằng nàng không có hứng thú với một đống nam nhân đang tỷ thí, mệt cho nước miếng hắn tung bay nói rất lâu như vậy, trong lòng than thở một tiếng, tỳ nữ đi cùng nàng về phòng nghỉ.
Hắn là người chủ sự, không tiện tránh mặt, hơn nữa tình hình dưới đài đang so tài kịch liệt, hắn cũng không muốn đi Triệu Yên Yên được tỳ nữ đỡ đi đến một phòng nghỉ.
Lúc này trong phòng yên tĩnh, mấy căn phòng nghỉ khác cũng không có ai, làm nàng cảm thấy thoải mái.
Nàng không muốn có người nhìn chằm chằm vào mình, liền lệnh tỳ nữ trong cung quay về chờ đợi hầu hạ chủ nhân khác.
Sau khi cửa phòng khép lại, chỉ còn nàng một mình một chỗ một phòng, ngồi trên trường kỷ của phi tần thư giãn tay chân, vừa hít thở liền ngửi được mùi hương cỏ cây.
Mùi thơm lạ này là từ túi hương của ai?
Vừa mở mắt ra, liền nhìn thấy một công tử đang đi vào trong phòng, người tới thấy nàng liền sửng sốt, chắp tay thi lễ nói "Thật trùng hợp, ta ở chỗ này lại được gặp Yên muội muội".
Người này là thể tử Quảng Bình hầu, lớn hơn nàng bảy tám tuổi.
Trong trí nhớ của nàng luôn tồn tại những lời kỳ quái của hắn, chẳng hạn như "Ta chờ nàng lớn lên", "Ta chờ nàng rất vất vả" thậm chí còn viết thư gửi đến am Thủy Nguyệt quẩy rây nàng.
Triệu Yên Yên lạnh mặt đứng đậy, đang muốn đi ra ngoài thì thế tử Lương Thác của Quảng Bình hầu đã vươn cánh tay dài ra, chặn lại đường đi của nàng, dây dưa nói "Ta có rất nhiều lời muốn nói cho Yên muội muội biết" Triệu Yên Yên có chút hoài nghi, hắn rốt cuộc là thật sự trùng hợp tới đây hay là vẫn luôn theo đuôi nàng suốt chặng đường.
Sắc mặt nàng càng khó chịu, kiều dung giận dỗi nói "Ngươi tránh ra đi" Nam nhân híp mắt nhìn nàng nói "Yên muội muội, nàng có biết không, nàng cự tuyệt người ngoài như vậy, chỉ càng khiến họ thêm si cuồng thôi" Sắc mặt nàng biến đổi kinh hãi.
Tiểu cô nương vô cùng sợ hãi, tất cả mọi người đều ở bãi săn xem thi đâú, ngay cả tỳ nữ cũng bị chính mình đuổi đi rồi.
Ý thức được tình cảnh nguy hiểm, ngữ khí nàng hoà hoãn nói "Phiền toái ngươi tránh ra, ta còn phải đi về xem tỷ thí" Lương Thác vẫn không cho như cũ, ngược lại hắn nói lải nhải rất nhiềụ Triệu Yên Yên bị người này nói đến choáng váng đầu óc.
"Hình như sắc mặt Yên muội muội không tốt, hay là ta đỡ muội muội ngồi xuống" Nam nhân duỗi tay ôm nàng vào trong lòng, nàng thế nhưng không hề có chút lực chống cự, cứ như vậy mà bị hắn đỡ trở về trường kỷ, nằm xuống trước mặt hắn.
Hắn ngồi ở một bên, duỗi tay sờ sờ khuôn mặt nhỏ nói "Yên muội muội, nàng có phải hít thở không thông đúng không?
Để ta giúp nàng cởi bỏ yếm nhỏ" Triệu Yên Yên vừa nghe được liền trừng lớn mắt, nhưng điều hoảng sợ nhất chính là, một chút sức lực trên người nàng cũng không có.
Là do mùi hương lúc nãy của hắn, mùi này có vấn đề.