Có khả năng vừa nãy cô vừa mới chụp hình nó nên lúc cô đứng lên thì di động trong lồng ngực rơi ra. Tuy nhiên cô không lập tức nhặt lên mà đứng nhìn chằm chằm vào nó giống như nếu cứ nhìn như vậy thì điện thoại sẽ tự mọc cánh mà bay trở lại trên người cô vậy. Qua một hồi lâu cô mới bất đắc dĩ mà ngồi xuống lượm nó lên, dùng tay áo mềm mại của áo hoodie rộng thùng thình lau sơ qua, thả lại vào trong túi, sau đó đứng đợi xe bus trong chốc lát mới lên xe mà rời đi.
Trong lòng anh cảm thấy buồn cười, thời điểm rời đi vậy mà cô còn đi đến chỗ mình vừa mới ngồi kia nhìn con mèo với vẻ mặt xót thương.
Lúc đầu anh tưởng rằng cô là học sinh cho đến liên tiếp ba ngày sau anh lại thấy cô gái mặc áo hoodie kia cứ ngồi xổm mãi chỗ đó, mỗi ngày đều là một cái áo hoodie khác nhau.
Anh đột nhiên có chút tò mò muốn biết cô nàng có bao nhiêu cái áo hoodie.
Sau đó có hai ngày bởi vì bận công việc mà không ghé lại quán cà phê kia, lúc sau anh có ghé lại nhưng cũng không thấy bóng dáng cô; anh cho rằng cô không hay đi xe bus nơi này.
Mãi cho đến khi một lần nữa nhìn thấy cô lại nhìn thấy cô đã lên chiếc xe kia hồi lâu mà còn chưa di chuyển, chân anh bất giác bước đến; sau khi biết rõ có chuyện gì xảy ra thì đầu óc chưa kịp phản ứng nhưng thân thể đã giành hành động trước.
Anh cảm thấy may mắn vì hôm đó không lái xe về thẳng nhà mình.
“Tích —— tích ——”
“Này tôi giúp cô trả. Nếu như có thể, phiền cô nhích vào phía trong một chút được không?”
Rõ ràng anh có xe, xe của anh còn đỗ ở trong bãi.
Rõ ràng anh cũng không biết phương hướng của cô, không biết khoảng cách có xa không, không biết có thuận tiện để mình trở về lấy xe không.
Rõ ràng anh chỉ cảm thấy người này có chút thú vị, thậm chí cũng còn không biết tên cô.
Nhiều cái rõ ràng như vậy nhưng lúc cô xoay người không cẩn thận làm cho túi mình đụng vào người anh thì tất cả đều bị vứt ra sau đầu.
Anh nghe thấy tiếng cô khi thấp giọng xin lỗi cùng cảm tạ, nhìn rõ cô nhờ vào đèn xe gần đó thậm chí có thể ngửi được một mùi hương thoang thoảng trên người cô.
Anh cứ như vậy mà đứng cùng với cô cho đến khi cô xuống xe.
---
Tôi Đưa Cô Về
“Còn chưa kịp hỏi, cô làm ở bên mảng nào vậy?”
Thẩm Ngư vừa hút sữa đậu nành vừa nhìn anh một cái: “Không nghĩ tới giờ anh mới phát hiện chuyện đó đấy.”
Trì Triệt cười nói: “Tôi xin lỗi.”
“Không cần xin lỗi, cũng đâu có gì.” Thẩm Ngư uống xong ngụm sữa đậu nành cuối cùng: “Làm biên tập nhưng không phải ở mảng tạp chí mà là biên tập sách báo.”
Anh gật đầu: “Nói không chừng trước kia tôi đã xem qua tác phẩm của cô rồi đó.”
“Có lẽ anh xem trúng cuốn《 500 điều nên biết trước khi mang thai 》đúng không?”
Anh kinh ngạc, hiển nhiên không nghĩ tới người trước mặt lại chịu phụ trách thể loại sách như vầy: “… Thật ra, tôi chưa xem qua cuốn này.”
Thẩm Ngư cười khẽ ra tiếng: “Tôi nói giỡn thôi.”