Là trợ lý, Lâm Bình hiểu ngay ý anh, liền gật đầu "Ngài cứ yên tâm, tôi sẽ sắp xếp ổn thoả để phu nhân thật hài lòng."
Đêm đó, Cố Đình Sâm vẫn không về nhà. Còn những lời anh nói về việc sẽ dành thời gian cho cô, Lê Thiển chưa bao giờ xem là thật.
Có lẽ anh thực sự có thời gian, vì Tưởng Di không ở Cảng Thành mà đã đi biểu diễn.
Nhưng Lê Thiển không tin anh sẽ bỏ thời gian ra vì cô. Cô chưa bao giờ dám mong đợi điều đó.
Cô trằn trọc suy nghĩ cả đêm, làm thế nào để Cố Đình Sâm tin rằng cô thực sự muốn ly hôn chứ không phải đang giận dỗi hay ghen tuông.
Má Trương thấy đèn phòng cô vẫn sáng, không nhịn được gõ cửa dò hỏi.
"Phu nhân, khuya rồi sao vẫn chưa ngủ? Có cần tôi chuẩn bị đồ ăn khuya không?"
"Không cần đâu, má nghỉ ngơi sớm đi, con ngủ ngay đây."
"Vậy phu nhân nghỉ ngơi sớm nhé."
"Vâng, má Trương ngủ ngon."
Vì thức trắng đêm, hôm sau Lê Thiển dậy khá muộn. Mãi cho đến khi cửa phòng vang lên.
"Phu nhân, cô dậy chưa? Trợ lý Lâm đến rồi, nói là muốn đưa cô ra du thuyền."
Lê Thiển ngồi trên giường ngây người một lúc, đến khi giọng má Trương lại vang lên, cô mới có phản ứng.
Cô vội vàng rửa mặt, thậm chí không trang điểm. Từ trước đến nay, cô luôn để mặt mộc.
Không phải vì quá tự tin vào nhan sắc, mà vì Cố Đình Sâm từng nói anh thích sự trong trẻo, không thích những người trang điểm cầu kỳ như đeo mặt nạ.
Từ đó, cô không bao giờ trang điểm nữa, cho dù là trang điểm nhẹ cũng không.
Cô nhìn mình trong gương, ánh mắt thoáng dao động.
Lần cuối cùng cô trang điểm chính là ngày họ đăng ký kết hôn.
Lần này, cô phá lệ bước đến bàn trang điểm, chậm rãi cầm lấy một cây kẻ mày.
Dưới lầu, Lâm Bình đợi gần một tiếng, đến mức Cố Đình Sâm cũng gọi điện đến.
"Cố tổng, vâng, phu nhân vẫn chưa xuống ạ."
Lâm Bình liếc nhìn má Trương, đưa điện thoại cho bà.
Má Trương có hơi thấp thỏm "Cố tổng?"
"Vâng, tối qua cô ấy ngủ rất muộn…"
Giọng anh rõ ràng đang không vui, nhưng sau đó bỗng thay đổi hẳn.
"Chắc là vì phấn khích quá mà mất ngủ cả đêm đấy, đừng giục cô ấy."
Lâm Bình "…"
Anh ta vừa định mở miệng thì chợt nghe thấy âm thanh từ trên lầu truyền xuống. Lâm Bình ngẩng đầu nhìn lên, lập tức sững sờ.
Ngay lúc này, anh ta rất muốn cầm điện thoại lên hỏi ngược lại "Cố tổng, anh chắc chứ?"
Sao anh ta cảm thấy hôm nay trông phu nhân rất khác, hoàn toàn rạng rỡ, chói mắt, tỏa sáng đến mức khiến người ta không thể nào dời mắt?
Đây mà là dáng vẻ của người mất ngủ sao?
Dù thế nào đi nữa, anh ta cũng không tin
Trên đường đến bãi biển, Lâm Bình nhìn qua gương chiếu hậu thấy cô ôm tập tài liệu trên tay.
Nghĩ đến tâm trạng tốt của Cố tổng hôm nay, Lâm Bình cảm thấy để tránh bị liên lụy, tốt nhất nên nhắc nhở bà chủ một cách thiện chí.
“Thứ phu nhân cầm trên tay đừng nói lại là thỏa thuận ly hôn nữa đấy nhé?”
Lại?
Lê Thiển ngẩng đầu nhìn vào gương chiếu hậu “Vậy hôm qua anh ta thực sự đã nhận được thỏa thuận ly hôn phải không?”
Lâm Bình hắng giọng “Phu nhân, sau khi Cố tổng nhận được tài liệu của Lê thị thì tâm trạng không được tốt cho lắm, vậy nên…”
Lê Thiển không ngốc, đương nhiên nghe ra hàm ý trong lời anh ta, liền cúi đầu nhìn tập tài liệu trong lòng, khẽ nói “Yên tâm đi, bên trong không phải thỏa thuận ly hôn.”
Lâm Bình nghe vậy liền cười “Vậy thì tốt quá, phu nhân, vì muốn hôm nay có thể cùng phu nhân ra biển mà Cố tổng đã đặc biệt tăng ca họp hành và xử lý một số việc quan trọng, chỉ để làm phu nhân vui thôi đấy. Trong lòng Cố tổng vẫn luôn có phu nhân.”
Tuy Lâm Bình là cố ý nói như vậy, nhưng dù sao tâm trạng sếp tốt thì cấp dưới mới có thể sống tốt.