⬅ Trước Tiếp ➡
Sắc mặt Cố Đình Sâm âm trầm, gân xanh nơi trán thoáng hiện, nhưng đôi mắt vẫn lạnh lùng tàn nhẫn.
Anh vừa định bước tới thì cửa phòng cấp cứu bị đẩy ra, bác sĩ bước ra, nhìn thấy ba người trong hành lang cũng sững sờ.
“Cố tổng, Cố phu nhân.”
Tưởng Di nghe thấy ba chữ "Cố phu nhân", không khỏi cắn môi.
Nhưng lúc này Lê Thiển chẳng quan tâm đến ai khác, cô tiến lên nắm chặt tay bác sĩ, lo lắng hỏi “Bác sĩ, ông tôi sao rồi?”
Bác sĩ thở dài “Tuổi ông cụ đã cao, dù ca phẫu thuật thành công thì vẫn cần nghỉ ngơi, tránh kích động và xúc động mạnh. Hiện tại, cụ đã qua cơn nguy kịch, nhưng khi nào tỉnh lại thì tôi không thể đảm bảo, có thể là ngày mai, cũng có thể sẽ không tỉnh lại nữa.”
Nghe đến đây, toàn thân Lê Thiển như rơi vào hố băng, trong tai chỉ vang vọng mãi một câu "Sẽ không tỉnh lại nữa."
Ngay cả Cố Đình Sâm cũng thoáng trầm mặc, ánh mắt anh nhìn về phía Lê Thiển, chỉ thấy cô loạng choạng vài bước rồi ngã thẳng xuống đất.
Bác sĩ giật mình “Cố phu nhân?”
Sắc mặt Cố Đình Sâm cực kỳ khó coi, anh tiến lên đỡ lấy cô, bàn tay chạm vào gương mặt lạnh buốt của cô, ánh mắt anh trầm xuống.
“Còn đứng đó làm gì?” Anh bế cô lên, giọng lạnh lùng ra lệnh.
Tưởng Di nhìn cảnh tượng này, sắc mặt tối sầm “A Sâm…"
Lúc này Cố Đình Sâm mới liếc mắt nhìn cô ta, nhàn nhạt mở miệng “Chuyện tiếp theo cô cứ đi tìm Lâm Bình.”
“Nhưng em…” Tưởng Di còn muốn nói gì đó, nhưng cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn Cố Đình Sâm ôm Lê Thiển rời đi trước mắt cô ta.
Cô ta nhịn không được lạnh mặt nắm chặt tay thành quyền, ánh mắt phức tạp.
Chỉ là một công cụ, tại sao anh lại quan tâm đến Lê Thiển như vậy?
Lê Thiển mơ một giấc mơ, trong mơ là hiện trường một vụ tai nạn thảm khốc.
Ba mẹ cô nằm trong vũng máu, mặc cho cô gào khóc thế nào cũng không tỉnh lại.
Nhà họ Lê vốn là một gia tộc vững mạnh, nhưng tai nạn cướp đi sinh mạng của hai vợ chồng Lê thị, khiến nhà họ Lê mất đi trụ cột.
Ông cụ Lê vì chuyện này mà bệnh nặng hôn mê.
Các gia tộc khác nhân cơ hội ép sát, muốn thâu tóm Lê thị.
Lê thị là tâm huyết cả đời của ba mẹ cô, không còn cách nào khác, cô buộc phải tìm đến Cố Đình Sâm.
Nếu thật sự phải bán đi, vậy thì cô cũng phải chọn người mà cô luôn mong muốn được gả nhất.
Thế nên mới có cuộc hôn nhân không cân xứng này.
Anh lấy cô chỉ để đối phó với gia đình, còn cô vì bảo vệ nhà họ Lê mà chấp nhận gả cho anh, thuận theo anh.
Ba năm qua, cô tự nhận mình đã làm rất tốt, nhưng cô không hạnh phúc, một chút cũng không.
Cô vốn nghĩ việc Cố Đình Sâm đồng ý cưới cô, ít nhất cũng có một chút tình cảm.
Nhưng ngay đêm tân hôn, anh đã khiến cô nhận ra một sự thật.
Anh không yêu cô, thậm chí không xem cô là gì cả.
Đêm tân hôn, cô nằm một mình trong căn phòng trống, còn anh thì lên chuyên cơ đi cùng người khác.
Kể từ đó, cô giấu kín tình cảm của mình, không để lộ ra chút nào.
Nhưng… lòng người đâu phải sắt đá.
Lê Thiển mở mắt ra, ánh đèn chói lòa, cô muốn ngồi dậy theo phản xạ nhưng bị ai đó mạnh mẽ ấn xuống.
“Đi đâu?”
Nghe thấy giọng nói ấy, cô không đáp mà cố gắng đẩy anh ra.
Cố Đình Sâm trực tiếp giữ cô lại, giọng ra lệnh “Ngoan ngoãn nằm yên, đừng có cử động.”
Lúc này Lê Thiển mới ngẩng đầu nhìn anh “Buông tôi ra, tôi muốn đi thăm ông tôi.”
Cố Đình Sâm nhìn đôi mắt sưng đỏ của cô, giọng điệu trầm thấp hơn bình thường.
“Ông cụ không sao, đã được đưa về phòng bệnh rồi.”
Nghe vậy, Lê Thiển mới dừng giãy giụa, cô nhắm mắt lại, tựa như muốn nghỉ ngơi.
Cố Đình Sâm cúi đầu nhìn cô, Lê Thiển có thể cảm nhận được ánh mắt anh dừng trên người mình.
“Anh còn ở đây làm gì?” Giọng cô khàn khàn, không còn sự mềm mại như trước.
⬅ Trước Tiếp ➡