Chu Đường không thích tới bệnh viện, nam nhân mang cô đến phòng cấp cứu, đến khi trả tiền, Chu Đường mới phát hiện chính mình vừa nãy quá mức sốt ruột nên quên mang tiền mặt, hơn nữa di động cũng hết pin, chỉ có thể trông mong mà nhìn nam nhân, cô nuốt nuốt nước miếng.
“Anh… Có thể cho tôi mượn ít tiền?”
“Cô bé, cô khá lắm, không có tiền mà đòi đến gặp bác sĩ.”
đọc tiểu thuyết ngôn tình giúp biết thêm được vốn từ linh hoạt cho bạn khả năng phân biệt sự vật sự việc tốt hơn và khiến bạn có thể nói chính xác suy nghĩ của mình, và trở nên rõ ràng thay vì mơ hồ mông lung khi chia sẻ suy nghĩa và ý kiến hoặc chỉ đơn giản là khi trò chuyện. Điều này tăng khả năng người khác thấu hiểu điều bạn muốn thể hiện, và đồng thời nó còn…Giúp bạn hiểu người khác. Đây là kỳ vọng mà hahatruyen mong muốn đen đến cho bạn.
Nam nhân nói thì nói nhưng tay vẫn là rất thành thật mà với vào túi quần màu đen, lấy ra mấy tờ tiền giấy màu đỏ, đưa cho cô.
“Cảm ơn anh."
Chu Đường nhận tiền, liên tục nói lời cảm tạ.
Trần Kính thấy cô chuẩn bị truyền nước biển, nhìn quanh bốn phía cảm thấy không có việc gì, một tay cắm túi, trong tay cầm cái nón bảo hiểm màu đen, không nhanh không chậm nói:
“Đã đưa cô đến bệnh viện, cũng xong việc rồi, tôi đây liền đi trước.”
“Ai, ai…… Anh khoan đi, tôi còn chưa biết anh họ gì đâu?”
Cô dưới tình thế cấp bách, giữ chặt tay nam nhân.
“Tôi họ trần, tên một chữ Kính."
Anh nói xong liền dứt khoát lưu loát mà xoay người rời đi, thân ảnh màu đen đĩnh bạt cách Chu Đường ngày càng xa.
Chu Đường nhìn bóng dáng anh, miệng lẩm bẩm, cô đọc tên Trần Kính, trong lòng có một cổ nước ấm nhảy chảy qua.
Trần Kính…… Nam nhân này thật nhiệt tình.
---
Tìm anh
Chu Đường bị bệnh viêm dạ dày, cô đã mắc bệnh này khi còn học cấp 3, đường tiêu hóa không tốt, ăn gì cũng dễ sinh bệnh, hôm trước tham ăn lẩu cay, làm cho viêm dạ dày lại tái phát.
Cô gọi điện thoại cho Ôn Noãn, Ôn Noãn là đồng nghiệp của Chu Đường, Chu Đường là giáo viên ngữ văn, mà Ôn Noãn là giáo viên toán, bởi vì mang thai, cho nên đem lớp chủ nhiệm giao cho Chu Đường.
Ôn Noãn ngày thường rất ôn nhu, tựa như cái tên cô ấy, lúc Chu Đường mới đến Ôn Noãn rất chiếu cố cô nên Chu Đường ỷ lại vào Ôn Noãn.
“Chị Ôn, em bị viêm dạ dày, chị có thể xin nghỉ phép giúp em không?”
“Có nghiêm trọng không? Em đã ăn cái gì?”
Ôn Noãn giống như súng máy, hỏi liên tiếp mấy câu, Chu Đường trả lời từng câu một.
“Chị Ôn, em không sao đâu, chị đừng lo lắng, là bệnh cũ thôi."
Giọng nói có chút nghẹn ngào, Chu Đường nhanh chóng cúp điện thoại.
Chu Đường nghĩ đến trước đó vài ngày, ba cô nổi trận lôi đình, nói cái gì cũng không cho, cô tới Giang Thành mà ba không đồng ý, cứ muốn cô quay về Đế Đô, nói rằng nơi nhỏ bé này không thể có tiền đồ được, Chu Đường cố tình muốn cùng ông đối nghịch, ông không nên can thiệp nhân sinh của cô.