Chiếm Thê Tử Triều Thần
Chương 11: Kêu lên (H)
⬅ Trước Tiếp ➡
2 february, 2024 by ly tran
Dâm dịch tẩm ướt nơi hai người đang giao hợp, Tiêu Thừa lau một tia nước giơ lên trước mắt nàng, trên ngón tay với những khớp xương rõ ràng còn dính nước dịch lấp lánh:”Đi?”
Nhậm Khanh Khanh chớp chớp hàng mi dài còn đọng nước mắt, mặt nóng như lửa đốt, dưới thân bị hắn đóng đinh ở trên giường, động cũng không thể động.
Đường đi trơn trượt của nàng cố tình co rúm lại, hắn như chờ không kịp lại thúc vào, thịt non bị đâm đến tê dại, nàng không nhịn được rụt rụt lại huyệt động.
Tiêu Thừa bị kẹp đến vòng eo tê dại, vẫn còn chưa làm nữ tử này phục tùng, hắn đang cố nén bắn tinh, theo dâm dịch nàng vừa tiết ra lùi ra bên ngoài.
Hắn dán sát vào nàng, ở bên tai nói nhỏ: “Dâm phụ, ngươi không muốn ta ra ngoài?”
Thân thể nàng nóng bừng bừng, sự tình trong đầu đều trở nên hỗn loạn, lúc này vừa nghe thấy hắn nói, lại bắt đầu nức nở.
Âm thanh nữ tử thanh thanh ngọt ngào, khóc cũng làm người ta không thể trút giận.
Nàng vừa không bằng lòng kêu rên, vậy mà tiếng khóc cũng thật hay.
Tiêu Thừa không vội lại thúc vào, hai bàn tay dùng sức trên đôi vú kẹp đầṳ ѵú chơi đùa.
Côn thịt phía dưới cũng không an phận, chỉ là cọ cọ ma sát huyệt khẩu, thân một cây thịt cực đại tất cả đều là dâm dịch của nàng, mã mắt tiết ra một chút tinh dịch.
Hắn xoa nắn vú như hai cục bột, tay nổi đầy gân xanh, hận không thể nuốt hai luồng vú của nàng vào trong bụng. Hắn tát xuống bầu vú, âm thanh tàn nhẫn: “Làm sao còn không tiết sữa?”
Nàng mới vừa tiết một dòng, sữa đã ra một chút, lúc này lại bị nam tử nắn bóp, núm vú bị mút đến đỏ lên phun ra hai ba giọt sữa trắng.
Tiêu Thừa đã thấy, cúi người xuống mút núm vú ăn vào trong miệng, dùng sức hút một ngụm.
Nhậm Khanh Khanh nghe hắn nói xong, bỗng nhớ đến Tiểu Bảo, thở ra hít vào nói: “Không cần…… Tiểu Bảo sẽ đói, không được ăn.”
Nam tử ngẩng đầu, ánh mắt trầm xuống nhìn nàng. Nàng vẫn luôn khóc lóc, trên mặt tất cả chỉ có nước mắt, tóc mai cũng bị ướt một chút.
Mày đẹp nhíu lại, khuôn mặt nhỏ tràn đầy vẻ ấm ức.
Trong lòng Tiêu Thừa thương tiếc thêm một chút, không mút ăn sữa nữa, nhưng vẫn phải dọa nàng: “Không cho ta ăn kêu lớn lên, nếu không cho nhi tử của ngươi đói chết.”
Nữ tử ưm ư khóc lóc, hắn doạ sợ tới mức run lên, trước mắt hiện lên dáng vẻ Tiểu Bảo đói đến chỉ còn bọc xương, cầu hắn: “Ta kêu, ta kêu, đừng làm đói nhi tử của ta.”
Nàng cầu xin như vậy, hắn lại tàn nhẫn thúc vào, côn thịt thúc mở huyệt thịt đã hơi co lại, thúc vào rút ra lộng nàng.
Hắn bóp cằm nàng: “Kêu.”
Huyệt thịt nóng lên, bọc lấy côn thịt hắn không ngừng co rút lại, thậm chí còn hút hắn sâu vào bên trong một chút.
Dưới thân nàng tham ăn như vậy, ngoài miệng lại thuần đến không được: “Kêu, kêu cái gì?”
Tiêu Thừa bật cười một tiếng, không hề chạm vào vú nàng, ngược lại đi xoa xoa mông, ra lệnh: “Nói ‘ ngươi là dâm phụ, muốn đại nhân làm ngươi.”
Mông bị bóp đến phát đau, đầu óc Nhậm Khanh Khanh hỗn loạn, bỗng dưng e lệ không dám nói, bỗng dưng lo lắng cho Tiểu Bảo, cắn môi lại bắt đầu khóc.
Gương mặt nhỏ của nàng như hoa lê dính hạt mưa, nhìn cực kỳ đáng thương, Tiêu Thừa lại không buông tha, tàn nhẫn chọc một chút vào hoa tâm: “Kêu!”
Hoa tâm bị đỉnh đến tê dại, huyệt thịt lại bọc hắn tiết một hồi, dâm thủy bị hắn moi cũng không ra ngoài được.
Nhậm Khanh Khanh vừa sướng vừa mê sảng, cố nén thẹn thùng, môi run run nói. “Ta, ta là…… Dâm phụ, hu, muốn đại nhân, làm ta ——”
Tiêu Thừa nghe vào trong tai, trên mặt cười như không cười: “Vậy được, đại nhân sẽ thỏa mãn ngươi.”
Hắn giống như đang đóng cọc, tàn nhẫn ra ra vào vào, cắm đến sâu đậm, chỗ mới vừa rồi bị hắn đỉnh qua hoa tâm đều bị đỉnh đến mở to mắt nhỏ, hắn liền ma sát chỗ đó, làm nàng lại trào ra một dòng dịch.
Nàng bị hắn thúc đến hôn mê, lắc đầu kêu: “Không cần, ta bỏ…… ưm, đau……”
Hắn thấy đôi mắt nàng nhắm lại, trên trán thấm ra lớp mồ hôi mỏng, hình như khó chịu. Ngay lúc này, Tiêu Thừa thật sự muốn đem côn thịt rút ra ngoài.
Chỉ là huyệt thịt lại không buông tha, đối với côn thịt vừa bọc lại hút vào, thậm chí thịt động bị hắn kéo ra một chút đến cửa huyệt, nộn thịt hồng hào đầy nước, hắn cúi đầu xuống nhìn, đôi mắt đỏ lên lại nhập sâu đi vào.
Chương12: Sướng đến mê sảng(H)
2 february, 2024 by ly tran
Hắn đảo quanh cho rằng nàng đau, không nghĩ tới miệng nàng thì đẩy ra, nhưng cái miệng nhỏ phía dưới kia lại ngăn đón không cho hắn đi.
Hắn đĩnh eo mông hướng bên trong day day, côn thịt cực đại đỉnh vào hoa tâm, muốn chọc cho cái mắt nhỏ lại mở ra, hắn cắn bả vai nàng tàn nhẫn nói: “Đau? Ta nhìn ngươi sướng đến nói mê sảng!”
Huyệt thịt Nhậm Khanh Khanh bị hắn thúc mở, mềm mỏng lơi lạn, hoa tâm có chút đau đớn, thấy hắn dùng dức càng ngày càng lớn hơn, không khỏi cả kinh kêu: “Ta bỏ, đừng đi vào…… A!”
Nam tử thật sự đem hoa tâm của nàng mở ra, qυყ đầυ bị cổ tử cung hút chặt lấy, hắn run lên, bắn một dòng tinh dịch nhỏ, vẫn không thoả mãn, giữ mông nàng rút côn thịt ra.
Không chờ nàng thở dài một hơi, hắn lại thúc vào thật sâu, lần này toàn bộ đỉnh chóp đều chạm đến tử cung , bị nơi hoa tâm ấm áp dễ chịu bọc đến càng thêm trướng đại.
“Ưm, ta, ta không được, đại nhân, a ——”
Nàng lại tiết một hồi, thân mình càng nóng thêm, Tiêu Thừa gấp hai chân nàng lại, đặt lên vai mình, trầm giọng nói: “Nước dịch của ngươi càng ngày càng nhiều, nơi nào không được?”
Hắn đĩnh động càng lúc càng nhanh, dường như thao ra tàn ảnh, nữ tử dưới thân chỉ khẽ nhếch miệng, ưm ưm a a rêи ɾỉ nhẹ nhàng.
Gân xanh quấn quanh côn thịt, nhô lên bàn cù quét mạnh qua vách trong của nàng, bụng mềm của Nhậm Khanh Khanh như nhô lên cả hình dạng của hắn, hắn đưa tay ấn một cái, vách trong Nhậm Khanh Khanh tê dại, khoái cảm ập đến.
Nàng không biết chảy nhiều hay ít nước, trên mặt còn đang khóc, phía dưới nước chảy, mồ hôi mỏng trên người cũng dính ở trên người hắn, da đỏ như môi, không biết hôm nay hôm nào.
Nàng tiết mấy lần, Tiêu Thừa một lần cũng chưa bắn ra, phụ nhân này thân thể mềm mại, chân tâm huyệt động lại câu người, hắn đưa mắt xuống xem, chỉ thấy tiểu huyệt hồng hào bị hắn thúc đến huyệt thịt tràn cả ra ngoài, vừa hồng vừa sưng.
Hầu kết hắn giật giật trên dưới, cuối cùng cũng sợ chơi hỏng người, đè lên người nàng, nhờ dâm thuỷ ướt át thọc vào rút ra trăm cái, eo buông lỏng bắn vào trong tử cung .
Dòng tinh dịch kia vừa đặc vừa nhiều, nóng đến mức nàng nức nở thành tiếng, tâm huyệt tê dại, lại ọc ra một dòng nước.
Thấy ngực nữ nhân phập phồng thở dốc, hắn cũng không rút côn thịt ra, chỉ nghiêng đầu, hé răng cắn một cái vào bên chân nàng, Lưu lại vết răng thật sâu.
Nhậm Khanh Khanh đau cực kỳ, đá chân muốn lùi về, lại bị hắn nắm không buông tay, đè ở trên người nàng: “Lúc nãy ngươi cắn tay ta, bây giờ ta cắn lại.”
Đôi mắt nàng trợn tròn, chỉ cảm thấy hắn thật nhỏ mọn. Cuối cùng cũng bị kẻ này cưỡng dâm, nàng quay đầu đi, trong lòng đau đớn.
Nàng là người trong sạch, vậy mà bây giờ…
Sung sướng một hồi, tính tình Tiêu Thừa cũng tốt hơn nhiều, thấy nàng lại khóc, nhỏ giọng bên tai nàng nói:
“Khóc cái gì, vừa rồi đại nhân làm cho ngươi khó chịu sao?”
Nhậm Khanh Khanh cắn môi, càng không chỗ dung thân. Nàng đã gả làm thê tử của người ta, làm sao lại ở dưới thân nam tử khác uyển chuyển thừa hoan.
Tiêu Thừa chơi đôi vú nàng, nói: “Theo ta, tất nhiên ta sẽ thay ngươi trút giận.”
Nàng nghe thấy vậy cũng không nói gì, trượng phu đã thành thân còn có thể ham phú quý, một chân đá văng nàng, huống chi người này háo sắc, còn đè ngay nàng tại ngục giam làm một trận.
Tiêu Thừa ham thân thể nàng, côn thịt vẫn tẩm ở huyệt mềm của nàng, lại chậm rãi bắt đầu di chuyển.
Lúc này Nhậm Khanh Khanh mới hoảng sợ, cánh tay tê mỏi chặn giữa hai người: “Đừng.”
Hắn cởi bỏ đai lưng trên tay nàng, ấn xuống: “Ta càng muốn.”
Ai ngờ nữ nhân này khóc đến càng thương tâm, động vài cái đã hôn mê bất tỉnh.
Tiêu Thừa duỗi tay xem xét trán nàng, lúc này mới phát hiện nàng nóng hơn nhiều.
⬅ Trước Tiếp ➡