⬅ Trước Tiếp ➡

tay anh ấm áp, mềm mại.
Đàm Tri Nghi tiến lên một bước, cổ tay hơi rụt lại, động tác lại kéo theo tay anh.
Một bên gương mặt cô áp sát vào lòng bàn tay anh khẽ cọ xát một chút, ánh mắt lưu luyến nhìn về phía anh.
“Tôi muốn cùng ngài Mạnh đi du thuyền ra biển, có được không?” “Nếu tôi nói không được thì sao?” Anh hỏi.
“Xin ngài Mạnh hãy xem xét lại.” Đôi môi cô mềm mại như vô tình lướt qua lòng bàn tay anh.
Chạm nhẹ rồi rời ra ngay, giống như chiếc lông vũ nhẹ nhàng lướt qua tim, để lại cảm giác ngứa ngáy có như không.
Trong giây phút đó, Mạnh Duật chợt nghĩ đến một thành ngữ Quỷ mê tâm trí.
Cuối tuần thoáng một cái trôi qua rất nhanh.
Tuần sau đó trôi đi bình lặng và tẻ nhạt.
Chuyện du thuyền ra biển được nhắc đến ở hội quán hôm đấy mãi vẫn không có thông tin gì tiếp theo.
Đàm Tri Nghi không dám và cũng không có cách nào dò la tung tích của Mạnh Duật, chỉ có thể coi như người quý tộc bận rộn dễ quên chuyện, cô sẽ tìm cơ hội khác.
Thời điểm Đàm Tri Nghi có giờ học thì đến đại học Yến Thành học, không có thì đi mua sắm, uống trà chiều với Tần Vân.
Đánh mạt chược với các phu nhân giàu có, đóng tròn vai “con dâu tương lai” dịu dàng, đảm đang.
Ánh dương vừa vặn, gió thổi nhẹ nhàng.
Bãi cỏ trong trang viên xanh mướt, hoa tươi trong nhà kính thủy tinh nở rộ, kiều diễm như sắp ướt át.
Trên giá bánh tráng kim đặt đủ loại đồ ngọt, không khí thoang thoảng mùi caramelồngọt ngào cùng hương hoa thơm ngát.
Đàm Tri Nghi nghe các phu nhân giàu có trò chuyện phiếm, từ tốn nhấp ngụm trà đen trong tách sứ xương.
Hương trà đen đậm đà, cô chỉ nhấp tượng trưng một ngụm rồi buông xuống.
Một trong số các phu nhân nhìn Đàm Tri Nghi khen ngợi “Tần Vân thật có phúc, nếu tôi có cô con dâu ngoan ngoãn, xinh đẹp như thế này, tôi cũng sẽ ngày ngày đưa đi cùng.” Đàm Tri Nghi đáp lại bằng một nụ cười lịch sự, Tần Vân rõ ràng rất hài lòng “Tri Nghi là người khiến tôi yên tâm nhất.
Không chỉ việc nhà sắp xếp đâu ra đấy mà việc học cũng không hề bỏ bê, đã tham gia làm MC cho lễ hội của trường mấy lần rồi.
Lần trước viện trưởng bọn họ còn khen con bé với tôi đấy.” Nói đến đây, bà chợt nhớ ra điều gì nói tiếp “Thật ra lúc đầu, tôi đến Hương Cảng là để gặp chị con bé.
Nhưng từ xa nhìn thấy dáng vẻ nghe lời, hiểu chuyện của Tri Nghi, tôi đã quyết định đưa con bé về.” “Quản Nhạc cũng hiểu chuyện, chuyện hôn nhân đại sự chưa bao giờ cãi lời bà, bà nói gì là nghe nấy.” Vài câu nịnh nọt lấy lòng khiến Tần Vân cười không ngậm được miệng.
Đàm Tri Nghi cũng cười, nhưng đáy mắt cô thìkhông hề có ý cười.
Trên thực tế, mọi chuyện không hề đơn giản như Tần Vân nói.
Ông cụ Mạnh không thể quyết định được chuyện của Mạnh Duật nên nghĩ đến việc để Mạnh Quản Nhạc sớm lập gia đình, cho Tần Vân và Mạnh Quản Nhạc chọn lựa trong số cháu gái của vài người quen cũ.
Tần Vân xem xét một vòng, cuối cùng mới đến nhà họ Đàm.
Ngày Tần Vân đến nhà họ Đàm, mấy cô gái trong nhà họ Đàm liên thủ nhốt Đàm Tri Nghi trong thư phòng trên lầu hai.
Cô trèo qua cửa sổ, bị trẹo chân khi ngã đất.
Cô có một khuôn mặt khiến người ta khó quên, lại còn đi khập khiễng bước vào, Tần Vân nhanh chóng chú ý đến cô.
“Cô bé này là…” Mấy cô gái


⬅ Trước Tiếp ➡