⬅ Trước Tiếp ➡

cũng tốt… Người phục vụ mở cửa, bàn đánh bài đã rất náo nhiệt.
Mạnh Quản Nhạc dẫn Đàm Tri Nghi đi thẳng đến bàn bài, ánh mắt của không ít người đổ dồn về phía cô.
Mạnh Quản Nhạc rõ ràng cũng nhận thấy điều này, anh ta hất cằm ra lệnh cho Đàm Tri Nghi “Cô đi chia bài đi.” Đàm Tri Nghi dịu dàng đáp “Vâng”, định bước về vị trí chia bài, người chia bài lúc đầu cũng đứng dậy nhường chỗ.
Nhưng Mạnh Quản Nhạc lại chặn cô lại “Sao không có quy tắc gì thế?
Không thấy người ta mặc gì à?” “Cô cũng đi thay đi.” Dù sao thì cô cũng là vị hôn thê.
Việc công khai bắt cô thay trang phục của người chia bài trong hội quán trước mặt tất cả mọi người, quả thực là một sự sỉ nhục.
Đàm Tri Nghi ngước mắt nhìn anh ta, vẻ kinh ngạc hiện lên trong đáy mắt.
Lông mày khẽ nhíu lại, cắn môi dưới tỏ vẻ vô cùng khó xử.
Cho dù là bất cứ ai nhìn thấy cũng sẽ có chút lòng thương xót không đành lòng, nhưng Mạnh Quản Nhạc vẫn hống hách “Nhanh lên đi.” Đàm Tri Nghi rũ mắt, thu hết mọi cảm xúc lại, chỉ còn lại sự ngoan ngoãn đáp “Vâng”.
Sự tủi thân và nhẫn nhịn khi sống trong nhà họ Mạnh của cô, từ đó có thể thấy rõ.
Khu vực lầu trên.
Cố Thời Quân đột nhiên hứng thú nhìn chăm chú về một hướng “Kia là người chia bài mới của hội quán à?
Trước đây chưa thấy bao giờ.” Mạnh Duật chán nản nhìn theo ánh mắt anh ta, vốn không định nán lại.
Nhưng khi nhìn rõ khuôn mặt không hề xa lạ đó, anh đã dừng lại.
Đó thực sự là một khuôn mặt rất khó để khiến người ta không chú ý.
Khuôn mặt sắc nét ấy dù chỉ được trang điểm nhẹ nhàng vẫn đẹp đến mức không gì sánh được.
Cô mặc bộ đồng phục sườn xám đen ôm sát của người chia bài trong hội quán, điểm khác biệt duy nhất là trước ngực cô không cài thẻ tên nhân viên của hội quán.
Chiếc sườn xám ôm phác hoạ đường cong cơ thể, tà váy xẻ cao đung đưa theo mỗi bước chân cô.
Đôi chân dài thon thả trắng nõn ẩn hiện dưới lớp váy lại thêm vài phần càng che lại càng quyến rũ.
Khi đi ngang qua khu vực nghỉ ngơi, một người đàn ông ngồi trên sofa đã quan sát từ lâu, đưa một xấp tiền về phía cô.
Cô mỉm cười dịu dàng lướt qua, để lại người đàn ông đó đứng ngẩn ngơ tại chỗ, bàn tay nắm chặt xấp tiền.
Bên cạnh không biết ai đó đáp lời “Vị hôn thê của Mạnh Quản Nhạc.” “Tôi thì thấy cô này nếu tuỳ tiện đưa vào giới giải trí, đầu tư vài tài nguyên lăng xê một chút, lại là một người thu hút vô số fan hâm mộ.” Cũng có người không vừa mắt, khịt mũi nói một câu “Quá tệ, dù sao cũng là vị hôn thê, lại đi sỉ nhục cô ấy như vậy trước mặt nhiều người.” “Sao lại mặc bộ đồ này?
Nhà cậu nghèo đến mức em dâu phải đi làm thêm à?” Mối quan hệ gia tộc và những chuyện cũ của nhà họ Mạnh không phải là bí mật, Cố Thời Quân cố ý trêu Mạnh Duật một câụ Mạnh Duật cắn một điếu thuốc, khoảnh khắc đá lửa và bánh xe ma sát, ngọn lửa bén vào thuốc lá.
Ánh lửa hắt lên khuôn mặt anh, làm ngũ quan anh thêm phần sâu sắc.
Anh nghe vậy cười nhạt nhẽo.
Anh để cô đến chẳng qua chính là bản thân đang nhàn chán, muốn xem cô làm cách nào để làm anh “vừa lòng”.
Khi Mạnh Duật cùng Cố Thời Quân đi xuống, hai người ở bàn tinh ý đã nhanh chóng đứng dậy nhường chỗ.
Khoảnh


⬅ Trước Tiếp ➡