⬅ Trước Tiếp ➡
Trong nhà hắn dường như chưa bao giờ có khách tới, cho nên đôi dép này cũng là kích cỡ của hắn, lớn đến độ khiến chân cô lọt thỏm vào trong. Kết quả là người phụ nữ như một con vịt nhỏ lạch bạch đi theo phía sau lưng hắn.
Phong Dật Thần nhìn đôi chân trắng nõn đi dép của hắn, cứ như trẻ con dùng đồ của người lớn, trông vừa đáng yêu vừa buồn cười.
Hắn cũng không hiểu tại sao, nhưng dường như mỗi một hành động của Ninh Nhu dù nhỏ nhất cũng hấp dẫn tầm mắt của hắn. Kể từ lần gặp đầu tiên, chỉ một cái chạm mắt thoáng qua cũng đủ để hắn nhớ kỹ cô.
Lúc này cũng vậy, Phong Dật Thần gần như không rời mắt được khỏi đôi chân xinh xắn của cô. Bàn chân của cô nhỏ hơn hắn rấtnhiều, khớp xương mảnh mai xinh đẹp, mười ngón chân cân xứng màu hồng nhạt. Có lẽ là do lạnh hoặc khẩn trương, đầu ngón chân hơi co lại, vừa đáng yêu lại vừa phảng phất mấy phần gợi cảm khó hiểụ
Phong Dật Thần híp mắt, kìm chế dục niệm tɾong người xuống. Hắn không thích loại cảm giác mất khống chế này, nhưng Ninh Nhu lại cứ như có ma lực khiến cho hắn không thể kìm nén nổi.
Người đàn ông rời mắt, đi đến bên bàn uống nước tɾong phòng khách. Hắn rót một cốc trà nóng, hơi nước lượn lờ tɾong không khí, giọng điềm tĩnh nói.
"Cô Ninh uống trà cho ấm người, kẻo cảm lạnh."
Ninh Nhu có chút được sủng mà sợ, cẩn thận nhận ly trà từ tay hắn, nhỏ giọng nói cảm ơn.
Những hành động của Phong Dật Thần hôm nay làm cho Ninh Nhu thoáng thay đổi cái nhìn về hắn. Người đàn ông này bề ngoài rấtlạnh lùng đáng sợ, nhưng mà bản chất của hắn lại có vẻ ấm áp tinh tế. Kể từ khi đặt chân vào đây, hắn dường như luôn quan tâm tới trạng thái của cô.
Ninh Nhu ngồi xuống ghế sofa, cô đặt khăn lông lên thành ghế. Trên người đã tạm khô ráo, tɾong tay là ly trà ấm, tâm trạng của cô từ từ bình tĩnh lại. Bấy giờ cô mới có một chút tâm tư để quan sát xung quanh nhà hắn.
Phòng khách rộng nhưng không phải kiểu trống trải, đồ đạc được sắp xếp một cách hợp lý, vừa có tính thẩm mỹ lại vừa tiện dụng͟͟. Phong cách trang trí tɾong nhà là kiểu Tây Âu hiện đại, ghế sofa Ninh Nhu đang ngồi được kê cạnh lò sưởi âm tường, khí lạnh trên người cô bị xua đi từng chút một.
Trên tường là những bức hoạ trừu tượng mà cô không biết tên, nhưng chỉ cần nhìn là biết đó là đồ quý hiếm. Cách sofa không xa là một quầy bar trưng bày đủ loại rượu vang đắt đỏ. Mà lúc này Phong Dật Thần đang thảnh thơi pha chế một ly, động tác thuần thục duyên dáng như thể một bartender thực thụ.
Ninh Nhu im lặng đợi hắn làm xong, thật ra là cô có chút say mê nhìn hắn pha rượu, cảm giác như đang xem phim vậy. Cô nhấp một ngụm trà nóng, vị gừng cay cay và bạc hà the mát trộn lẫn vào nhau, đây là loại trà có khả năng xua khí lạnh khi gặp mưa, có thể khẳng định là hắn vừa pha riêng cho cô.
Người đàn ông như một chiếc hộp bí mật, càng tiếp xúc với hắn người ta lại càng cảm thấy tò mò hơn. Ninh Nhu không biết hắn là người như thế nào, ấn tượng ban đầu của cô về hắn chỉ có sự lạnh lùng, ánh mắt sắc bén và bề ngoài cực kỳ xuấtsắc.
Hôm nay gặp lại, Phong Dật Thần lại mang tới cho người ta một loại cảm giác h0àn toàn khác. Có lẽ một phần cũng là vì lần trước cô nhìn thấy hắn tɾong trường hợp chính thức, áo mũ chỉnh tề, ở giữa còn chen vào cả trăm người. Khi ấy cô chỉ cảm thấy hắn vô cùng xa cách, còn lúc này lại có ảo giác như thể giơ tay ra là có thể chạm tới được.
⬅ Trước Tiếp ➡