Như thể ánh mắt của Ninh nhu dừng lại quá lâu khiến cho Phong Dật Thần chú ý. Hắn nghiêng đầu qua, nhìn thẳng về phía cô. Phải đến lúc này Ninh Nhu mới nhìn thấy rõ, một nốt ruồi son mỹ lệ tô điểm cho khoé mắt hẹp dài của hắn.
Chỉ một chi tiết nhỏ nhưng chẳng khác nào một nét chấm phá tuyệt diệu khiến cho bức tranh vốn đã đẹp lại càng thêm xuất sắc gấp trăm lần.
Chỉ trong nháy mắt khi hai ánh nhìn của bọn họ chạm nhau, Ninh Nhu gần như nghẹt thở.
Ánh mắt của người đàn ông này phải miêu tả như thế nào đây? Sắc bén như dao, tựa như một mũi tên có thể xuyên thẳng vào tâm hồn người ta. Cái nhìn của hắn vô cùng có tính xâm lược, như một con dã thú nhìn trúng con mồi, khiến Ninh Nhu suýt thì sợ đến nhũn chân.
Cô nhịn không được hít một ngụm khí lạnh, hai chân có chút run rẩy đứng không vững, phải hơi tựa vào bức tường sau lưng mới ổn định tư thế được.
Cũng may là Phong Dật Thần rất nhanh đã rời ánh mắt đi, bước về phía trước vài bước. Hắn nghiêng đầu không biết ra lệnh gì đó cho cấp dưới, đối phương gật đầu, sau đó đột nhiên nhìn thoáng qua chỗ Ninh Nhu đang đứng.
Thời gian thị sát của Phong tổng trôi qua trong nháy mắt, hắn cũng không ở lại đây lâu, từ lúc bước vào đại sảnh đến lúc vào văn phòng giám đốc kiểm tra chỉ kéo dài khoảng hai mươi phút.
Tuy rằng không nghe được tin tức gì, nhưng không biết lý do vì sao mà Ninh Nhu chỉ cần nhớ đến ánh mắt của đối phương là cô đã thấy rùng mình, trong lòng tràn ngập cảm giác bất an.
Ngày hôm sau là cuối tuần, khi Ninh Nhu đang ở trong phòng trọ của mình thoải mái cày phim thì đột nhiên nhận được một bưu kiện gửi tận tới nhà.
Trong nháy mắt, sự bất an khi đó lại ùa lên.
Quả nhiên linh cảm của Ninh Nhu không hề sai Nội dung trong bưu kiện là một lá thư điều chuyển công tác, từ tuần sau cô bắt đầu đến làm việc tại trụ sở chính của tập đoàn Phong Đằng, chức vị là thư ký riêng của tổng tài.
Phản ứng đầu tiên của Ninh Nhu là có phải bưu kiện này đã gửi sai địa chỉ rồi không, nhưng mà họ tên người nhận rõ ràng viết tên cô, ngay cả số điện thoại đều chính xác.
Ninh Nhu chưa từ bỏ ý định, cô quyết định gọi điện tới bộ phận nhân sự để xác minh lại một lần nữa.
Chưa tới mấy giây đã có người bắt máy, Ninh Nhu hít sâu một hơi, vừa giới thiệu tên mình thì trưởng phòng nhân sự đã nói.
"À, hoá ra là Tiểu Ninh."
"Là tôi đây, trưởng phòng, tôi muốn hỏi là có phải lá thư nhậm chức này đã gửi sai người rồi không?"
"Không không không, không có gì sai lầm ở đây hết. Từ tuần sau cô sẽ bắt đầu đến làm việc ờ trụ sở chính, đồ đạc của cô ở công ty tôi sẽ sai người thu dọn rồi chuyển tới văn phòng làm việc mới cho cô. Cô cũng không cần quay lại công ty làm gì cho mất công."
Trưởng phòng nói chuyện rất ôn hoà, thậm chí trong giọng nói còn mang theo ý cười, khác hẳn thường ngày.
Ninh Nhu còn muốn tìm cách từ chối, nhưng trưởng phòng không cho cô cơ hội mà trực tiếp cúp điện thoại luôn.
"Chuyện là như vậy, công ty xem xét công trạng và thành tích của cô mấy năm nay đã đạt được, cảm thấy cô là lựa chọn tốt nhất. Cho nên cứ quyết định như vậy đi, tôi còn có việc, cúp máy trước."
Ninh Nhu nhìn màn hình điện thoại tối om, trong lòng chán nản, lại không có cách nào.
Việc thuyên chuyển công tác này chẳng khác nào thăng chức, lương cũng cao hơn, nhưng không hiểu sao cô cứ cảm thấy bất an, linh cảm bảo cô phải từ chối mới yên thân được. Chỉ là đời không như mơ...
Ninh Nhu muốn gọi điện cho bạn tốt để kêu ca một chút, nhưng mà gần đây bạn cô mới có công việc mới, cuối tuần toàn phải tăng ca, cho nên cũng không có thời gian mà tán phét với cô nữa.