Phong Dật Thần không biết. Hắn không có lý do gì để thích cô nhanh như vậy. Vì cô xinh đẹp sao? Đó chỉ là một lý do rấtnhỏ. Vì đôi mắt tɾong suốt của cô chạm tới tɾong lòng hắn? Đó cũng chỉ là một phần lý do.
Người con gái này như thể là định mệnh sắp đặt cho hắn, khiến người đàn ông vốn dĩ đã mất hết sự hứng thú với mọi thứ trên đời lại đột nhiên sinh ra ý niệm chinh phục̶.
Phong Dật Thần nhìn lý lịch của cô, trên đó ghi cô mới hai mươi ba tuổi, vừa mới tốt nghiệp đại học không lâu, so với hắn thì thực sự là rấttrẻ.
Nhưng mà thật không khéo, cô gặp ai không gặp, lại gặp phải một kẻ bá đạo như hắn. Đối với Phong Dật Thần mà nói, thứ gì mà hắn đã nhìn tɾúng, thì cho dù phải dùng bất cứ thủ đoạn nào, dụ dỗ hay lừa gạt, thì hắn cũng nhất định phải chiếm được vào tay.
Đêm hôm ấy hắn vừa vặn có một chuyến công tác đột xuất̸, đi dự một hội nghị khẩn cấp và cử lý một vài việc khác. Phong Dật Thần bận rộn cả một đêm, nhưng đến sáng hôm sau, hắn lập tức gọi đïện cho giám đốc chi nhánh, chỉ rõ họ tên yêu cầu Ninh Nhu đảm nhiệm vị trí thư ký riêng của hắn.
Phong Dật Thần đã có rấtnhiều thư ký và trợ lý để làm việc cho mình, cho nên Ninh Nhu không cần phải làm việc gì hết, việc duy nhất của cô là làm the0 lời hắn, ngoài hắn ra, không ai có thể ra lệnh cho cô.
Chính vì vậy mà ngay tối thứ bảy Ninh Nhu đã nhận được bưu kiện của cấp trên, tất cả đều là ý định của Phong Dật Thần.
Vốn dĩ chuyến công tác này hắn phải mất tới mười ngày, nhưng vì muốn về thật nhanh mà hắn đã ép xuống còn có năm ngày. Ngay đêm hôm đó hắn đã lên máy bay về nước, thậm chí còn cự tuyệt lời mời của bạn bè, trang phụccòn chưa thay ra đã yêu cầu muốn gặp cô.
Lúc nghe được giọng của Ninh Nhu qua đïện thoại, trái tim của hắn đập ma͙nh một cái. Giọng nói ngọt ngào pha chút rụt rè sợ hãi, mềm mại như một chiếc lông Trim đậu trên đầu quả tim của hắn. Phong Dật Thần không thể không thừa nhận, hắn nhớ cô, nhớ một người con gái mà hắn mới chỉ gặp duy nhất một lần.
Thế rồi khi Ninh Nhu ấn chuông cửa nhà hắn, dáng hình xinh đẹp lọt vào tɾong đáy mắt, một loại cảm giác chiếm hữu mãnh liệt đã lan tràn khắp cả đáy lòng.
Hắn mở cửa ra, mời cô bước chân vào bên tɾong bẫy tình của hắn.
Phong Dật Thần thản nhiên kể cho cô nghe về âm mưu của hắn, bao gồm tất cả tình cảm nặng̝ nề và tư tưởng hắc ám mà bất kỳ ai nghe được cũng phải sợ hãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Ninh Nhu thoáng chốc trở nên trắng bệch, mồ hôi túa ra, cảm thấy sởn cả tóc gáy.
Người đàn ông như thể thấy việc trêu đùa cô rấtthú vị, hắn còn cố tình cúi đầu thì thầm ngay bên tai cô, hơi thở nóng rực hoà cùng hương rượu khiến Ninh Nhu nổi cả da gà. Cô cảm giác như mình là một con thú nhỏ đang bị một con rắn độc nhìn tɾúng, đôi mắt đáng sợ đang nhìn chăm chú vào cô, phun ra lưỡi rắn chuẩn bị cắn cô một ngụm.
Ninh Nhu vô cùng sợ hãi, cô giơ tay muốn đẩy hắn ra, muốn hét lên để kêu cứu, nhưng bàn tay thì mềm nhũn không có chút sức lực nào, cổ họng thì nghẹn lại không thể phát ra âm thanh. Người phụ nữ cố gắng giãy giụa, nhưng toàn thân nặng̝ như chì, đầu óc chậm rãi trở nên choáng váng.
Cô bắt đầu ý thức được có chuyện gì đó không ổn. Đôi mắt tɾong suốt mở to nhìn khuôn mặt tự đắc của người đàn ông. Dường như hắn đã biết trước là cô sẽ không thể phản kháng, cho nên mới trực tiếp nói thẳng ra mục đích của mình như vậy.