Chương 29
"Mèo con, cuối cùng em vẫn phản bội sự tin tưởng của anh"
Vệ sĩ cũng thấy ngưỡng mộ Khương Hà Nhi nữa là, tuy bị giam giữ nhưng được ông chủ của họ yêu thương hết mực. Vậy mà cô còn dám bỏ chạy
"Để chúng tôi đi tìm cô ấy"
Khương Hà Nhi quá nhỏ bé khi so với nhân lực của Lê Tử Trung. Trong thành phố rộng lớn này, đến cả một con chó bọn họ cũng có thể dễ dàng tìm ra, mang nó về cho ông chủ.
"Không cần, các cậu cứ về nghỉ ngơi. Tôi tự mình tìm" Lê Tử Trung đặt ly rượu vang xuống bàn, anh đứng dậy. Bữa tối hôm nay anh đã chuẩn bị tốt nhưng cô không thích. Vậy thì là lỗi của anh rồi. Bắt được Khương Hà Nhi về anh phải đối xử với cô tốt thêm một chút.
==================================================
Khương Hà Nhi chạy thật nhanh trên con đường với ánh sáng mịt mờ...
Đôi chân trần vốn lành lặn đáng yêu giờ đã đầy vết xước, vì đi giày cao gót không thể chạy được. Khương Hà Nhi dù mệt nhưng vẫn chạy, cứ chạy mãi không nghỉ. Cô không muốn bị giam lại, không muốn làm một người chỉ biết nằm dưới thân Lê Tử Trung rên rỉ, không muốn làm vật nuôi bị nhốt trong lồng, cô muốn tự do, vậy nên không thể dừng lại.
Khương Hà Nhi cứ cắm đầu chạy, không ngờ khi mệt đến không còn hơi sức cô dừng chân thì lại thấy mình đang đứng trước khu phố quen thuộc ngày nào. Cô thở hổn hển, bước đi từng bước chậm chạp. Khương Hà Nhi trong lòng thầm mong sẽ giống cái đêm lạnh giá của nhiều năm về trước, lần này khi trở về căn nhà nhỏ cô sẽ lại thấy hi vọng.
Khương Hà Nhi về nhà, căn nhà không được cô chau chuốt nhìn tàn tạ rất nhiều, đám hoa cô vừa trồng năm đó đã sớm chết rồi. Cánh cổng thì lúc nào cũng mở toang hoang.
Cô bước đến trước cửa nhà, lúc mở cửa sẽ thấy khung cảnh quen thuộc. Đã rất lâu cô không về nhà rồi. Cô hi vọng sẽ thấy ông chú đó, lúc trước mỗi lần cô đi làm về ông ta đều cằn nhằn muốn đem tiền lương của cô chia ra. Nghĩ lại khi đó, Khương Hà Nhi bật cười, hai mắt cũng rưng rưng.
Nhưng lần này mở cửa ra, chẳng có ai trong nhà. Căn nhà vẫn như lúc cô rời đi, chỉ là những đồ vật kia cũng không chịu được sự ảnh hưởng của thời gian.
Căn nhà tàn đến đáng thương
Khương Hà Nhi ngồi xuống sàn nhà đầy bụi bặm, cô ôm lấy thân mình mà bắt đầu khóc. Ông chú Tạ Đình Sâm chưa từng quay về, thì ra cô thật sự bị bỏ rơi rồi, thật sự bị bán đứng như vậy. Suốt năm qua, cô cứ nghĩ bản thân đã buông bỏ được Tạ Đình Sâm, nhưng ông ta vẫn là người thân duy nhất của cô, người đưa cô về nuôi dưỡng chăm sóc. Giống như là bố vậy...
Cô ngồi khóc một lúc, ngẩng đầu lên lại thấy được một dáng người cao ráo, khuôn mặt hoàn mĩ với bộ vest chỉnh tề.
"Lê Tử Trung?" Lúc này cô cũng chẳng còn tâm trí để chạy trốn nữa
Biểu cảm trên khuôn mặt Lê Tử Trung không rõ là gì, anh không mất nhiều thời gian để tìm được cô. Biết ngay cô sẽ trở lại đây
"Không ngờ bỏ chạy được rồi em vẫn có cái suy nghĩ Tạ Đình Sâm sẽ quay lại"
Khương Hà Nhi không nói gì, cô càng khóc thảm hơn, cô sợ. Trước đây Lê Tử Trung đã từng cảnh cáo nếu cô dám bỏ trốn sẽ đánh gãy hai chân cô.
"Hà Nhi em cũng gan thật, có phải anh đối xử tốt với em quá nên em không sợ nữa rồi? Lại dám bỏ chạy khỏi anh " Lê Tử Trung rõ ràng là đang rất tức giận
"Em không muốn bị nhốt lại Em muốn tự do, anh không có tư cách giam cầm em. Rõ ràng là đã tìm ra Tạ Đình Sâm rồi, tại sao anh còn muốn nhốt em chứ?"