Chương 4
ngợi cô, bạn học cũng không mảy may do dự sẻ chia tâm sự cùng cô.
Năm mười hai tuổi, mẹ Xuân đưa Mộ Mai đến một trung tâm dịch vụ y tế, đây là một tổ chức công ích, chuyên giúp đỡ khám chữa bệnh cho thiếu nữ vị thành niên.
Mấy thiếu nữ kia đều được gọi chung là mại dâm vị thành niên.
Thời thơ ấu họ đều từng sống ở cô nhi viện hoặc trong gia đình nghèo khó, sau đó vì đủ mọi nguyên nhân mới đi bán dâm.
Phần lớn họ thường ở mấy quán trọ nhỏ xập xệ, dâng hiến sự trong trắng của mình trong căn phòng ẩm mốc, rồi cuối cùng trở nên khô héo trong tuổi xuân tươi đẹp vì bị lạm dụng tình dục, vì ung thư tử cung, vì căn bệnh AIDS thế kỷ...
"Cô bé này cùng tuổi với con, cũng đến từ Trung Quốc." Mẹ Xuân chỉ vào một cô gái gầy đét, "Năm ngoái, cô ta được chuẩn đoán mắc bệnh AIDS, nghe nói căn bệnh AIDS kia đã được đánh đổi bằng mười đô la.
Gã Mỹ già đưa cho cô bé mười đô, làm xong rồi nghênh ngang bỏ đi..." "Đừng nói nữa mẹ Xuân..." Mộ Mai khe khẽ ngắt lời, không ai biết cô đang rùng mình, nổi gai ốc dưới lớp quần áo vải vóc cao cấp vì ánh mắt trống rỗng của cô bé Trung Quốc bằng tuổi với cô.
Như thể đôi mắt của cô ấy không còn thấy được gì trên thế giới này nữa, không biết được hoa nở đẹp ra sao, không cảm nhận được ánh nắng mùa hè soi lên da thịt mình ấm áp thế nào, không ngửi được mùi nồng đượm của hương rượu lâu năm...
Mười đồng đô kia chỉ bằng tiền tiếp cho phục vụ trong nhà hàng thôi, có khi khách còn cảm thấy mười đô tiền tiếp là quá keo kiệt nữa kìa.
Rời khỏi trung tâm dịch vụ y tế, Mộ Mai theo mẹ Xuân lên chiếc xe buýt đỏ hai tầng.
Mẹ con họ ngồi tầng trên cùng, hơn nửa số người trên tầng này đều là khách du lịch, họ đưa máy ảnh nhờ bạn bè chụp hộ, không quên dặn dò phải canh hết cả cảnh phố phường London hào nhoáng vào ống kính.
Xe buýt đỏ hai tầng của London rất nổi tiếng trên thế giới, đa số du khách đến đây đều phải đi thử một lần.
Mộ Mai ngồi với mẹ Xuân ở hàng cuối cùng, lắng nghe tiếng cười vui vẻ của nhóm khách du lịch và nhìn tổ chức công ích bên đường xa dần.
Khoảnh khắc ấy thế giới như chỉ tồn tại hai màu sắc, một bên sáng ngời, một bên xám xịt.
"Mộ Mai, con biết hôm nay mẹ Xuân dẫn con đến đây để làm gì không?" Mẹ Xuân nhìn cô, vẻ mặt ôn hòa như bác gái nhà bên.
"Biết ạ " Mộ Mai mân mê vạt váy mình, "Nếu không phải được mẹ nhận nuôi, có lẽ con sẽ trở thành một trong những đứa con gái trong trung tâm y tế kia.
Mẹ Xuân, con luôn luôn nhớ kỹ những việc này, luôn luôn biết ơn mẹ.
Cảm ơn mẹ đã cho con mang họ của mẹ, cũng như cuộc sống ấm no hiện giờ." Mộ Mai mang họ Lâm theo họ của mẹ Xuân, Lâm là viết ghép từ hai chữ mộc.
Về phần tên, mẹ Xuân hi vọng cô có được khí chất như hoa mai, trông yếu ớt bé nhỏ nhưng lại mạnh mẽ vươn mình trong trời đông giá rét.
Mẹ Xuân thỏa mãn gật đầu, vuốt tóc cô "Mẹ Xuân không chọn lầm người, Mộ Mai là một đứa bé thông minh." Vào năm Mộ Mai mười hai tuổi, cô đã sớm hiểu được sinh mạng rất đỗi hèn mọn.
Lúc cô mười ba tuổi, gia sư lại thay đổi, lần này là một người phụ nữ Nhật