Chương 13
hồng màu đỏ như ảo thuật.
"Mang về phòng em đi, sẽ khiến tâm trạng Tiểu Cửu vui vẻ hơn đấy." Anh vẫn cười thật tươi.
Chắc hẳn do đóa hoa kia quá đẹp, đẹp đến mức thôi miên Mộ Mai đưa tay đón nhận.
Nụ cười của anh tươi sáng hơn, trong ánh nắng mùa xuân, anh bỗng thốt lên một câu "Rõ ràng Tiểu Cửu là một chú chim họa mi, sao cứ phải khoác lên mình bộ lông nhím nhỉ." Mộ Mai ghi nhớ câu nói này rất lâu, nó tựa như một đốm lửa trong đêm tối, khiến Mô Mai luôn khát vọng sẽ có ngày mình biến thành một chú chim họa mi, tự do hót véo von trong rừng." Bàn tay cầm lấy đóa hoa kia mở cửa ra, mẹ Xuân đang đứng trước cửa sổ, từ vị trí của bà chắc hẳn có thể nhìn thấy những hành động vừa rồi của cô và Triệu Cẩm Thư.
Tay Mộ Mai khẽ khựng lại, giấu đóa hoa ra sau lưng theo bản năng.
"Mẹ Xuân, con về rồi ạ." Mộ Mai khẽ khàng cất lời, giống hệt như vô số lần cô tan học trở về nhà.
Bà quay đầu lại, phòng khách không bật đèn, chỉ có ánh hoàng hôn soi qua cửa sổ, khiến người phụ nữ mà Mộ Mai sống nương nhờ mười hai năm trông như một chiếc bóng.
Trong mắt người ngoài, mẹ Xuân hẳn thuộc về kiểu người trải qua cuộc sống tẻ nhạt vô vị, thậm chí cuộc đời bà chỉ có thể hình dung qua vài câu thưa thớt.
Người Hoa quốc tịch Anh, vẫn còn độc thân, trước đây là diễn viên múa, trong một lần bị tai nạn đã không còn khiêu vũ được nữa.
Bà dựa vào số tiền bồi thường của đoàn múa và tiền bảo hiểm của người chị đã chết để lại, sống cuộc đời áo cơm không lo.
Nhưng Mộ Mai biết, mẹ Xuân là một người có quá khứ bí ẩn, nhất định những việc kia tàn nhẫn vô cùng, cho nên bà mới dần dần già đi trong nỗi ưu thương.
"Mẹ Xuân, bắt đầu từ ngày mai con sẽ chuyển đến bên cạnh Vưu Liên Thành rồi." Mộ Mai nhỏ giọng.
Cô rất sợ người phụ nữ tên Lâm Xuân trước mắt này, ban đầu là sợ bị bà vứt bỏ, vất vả lắm cô mới có được một người nhà mà cô hằng ao ước, vất vả lắm cô mới có được một người cho cô mang một cái họ, vất vả lắm mới có địa chỉ để cô ghi vào lý lịch.
Thế là cô cẩn trọng, ngoan ngoãn đi theo mẹ Xuân, không làm chuyện khiến mẹ Xuân buồn, chỉ làm chuyện mẹ Xuân vui lòng và làm chuyện mẹ Xuân bảo cô làm.
Dần dà, theo năm tháng trưởng thành, điều ấy cũng tạo nên một nỗi sợ hãi vô hình xuất phát từ nội tâm cô.
Lâm Xuân từ từ đi đến bên cạnh thiếu nữ duyên dáng đứng bên chiếc đàn Piano, đóa hoa hồng kiều diễm lấp ló sau vạt váy xanh.
Lâm Xuân nhìn cô bé, như thoáng thấy được mình của ngày xưa.
"Mẹ Xuân, bắt đầu từ ngày mai con sẽ chuyển đến bên cạnh Vưu Liên Thành rồi." Lần này Mộ Mai cất giọng lớn hơn một chút, đây là việc mẹ Xuân muốn cô làm.
Bà gật đầu, nhìn cô đăm đăm với khuôn mặt ôn hòa, là kiểu ôn hòa Mộ Mai chưa bao giờ thấy "Hoa hồng rất đẹp." Mộ Mai cúi thấp đầu, mẹ Xuân lại đến gần cô hơn một chút, vén vài sợi tóc xõa bên thái dương ra sau tai cho cô, hành động dịu dàng, giọng nói cũng êm ái.
"Mộ Mai trưởng thành rồi, mẹ Xuân cũng quên mất ở tuổi này, hẳn là Mộ Mai cũng thích hoa tươi, cũng thích bạn bè hoạt bát.
Mộ Mai, thật xin lỗi, mẹ Xuân đã già rồi,