⬅ Trước Tiếp ➡

Lang Thiên phất phất tay đi về, bỏ lại một mình Trương Nhai với hai cái túi to tướng đứng trước cửa, hoài nghi một lúc lâu, đó giờ không nhận ra Lang tổng thanh tra là người kỳ quái như thế.
Túi trong tay cũng không nặng lắm... Trương Nhai mở ra xem thử. Quào Đầu năm nay vẫn có người mang gà sống vịt sống đến thăm người ốm à.
Trương Nhai tự mình mở cửa vào nhà, đứng ở cửa gọi hai tiếng không ai đáp lại, cậu bỏ đồ xuống rồi theo lời Lang Thiên đi thẳng vào phòng ngủ.
...
Qủa nhiên Chu Trạch An đang nằm ngủ ngon lành trên giường. Đầu mùa hạ, trong phòng mát mẻ vừa đủ. Có lẽ vì thân dưới Chu Trạch An bị thương, nên ngay cả quần cộc hắn cũng không mặc, nằm ngửa tồng ngồng.
Lần đầu tiên Trương Nhai quan sát cẩn thận nửa thân dưới của Chu Trạch An.
Trương Nhai tò mò nhìn chằm chằm bảo bối bé bự từng làm mưa làm gió trong cơ thể cậụ
Vì lúc trước khi cậu nhìn thấy khúc này, luôn là dáng vẻ căng máu nhe nanh múa vuốt, vậy mà lúc này, nó đang ỉu xìu rũ xuống giữa hơi chân, nhìn qua hơi hơi đáng thương.
Cũng không biết bảo bối bé bự đã khỏi hẳn chưa... Trương Nhai nhịn không được vươn tay chọt thử, mềm nhũn...
Nhìn như này thì cũng không lớn hơn của mình là bao, chẳng qua độ giãn nở khủng bố hơn cậu mà thôi.
Thấy Chu Trạch An không tỉnh lại dù bị cậu quấy rầy, Trương Nhai càng to gan làm càn, chọt lấy chọt để mấy lần, lại nắm chặt vẫy vẫy hai lần.
"Voi con xấu xí " Trương Nhai che miệng cười trộm.
Hết ==================================================
Đó giờ không có cái gì gọi là lạnh lùng công
Vì vết thương của Chu Trạch An khá đặc thù, nếu biến trở về nguyên hình cuộn người lại sẽ dễ đè lên vết thương, nên đành phải tiếp tục duy trì hình người đi ngủ. Cho dù là yêu quái, nhưng tổn thương mệnh căn thì cũng phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng cẩn thận.
Cũng may Long Thanh Hoa cân nhắc chu đáo, pha chế thuốc có cho thêm thành phần thôi miên, để hắn có thể an tâm nghỉ ngơi.
Nhưng Chu Trạch An nào đâu có ngờ, kẻ cầm đầu khiến hắn thảm như vậy, thế mà lợi dụng lúc hắn ngủ say chạy vào nhà hắn, đang nghịch trym của hắn....Chu Trạch An tỉnh lại bởi cơn đau đớn dưới thân dưới. Vừa mở mắt ra đã thấy Trương Nhai, mặt mũi ngập vẻ tò mò nghiên cứu, đang nhìn chằm chằm giữa háng hắn, trong tay còn cầm âm hành cương một nửa của hắn.
"Cậu làm gì đó "
"Éc..." Trương Nhai giật nảy mình vì Chu Trạch An bất thình lình rống lên, cậu vội vàng buông tay ra đứng lên. "Tôi, tôi chỉ muốn xem thử anh hồi phục ra sao thôi..." Cậu nào biết chỉ nghịch nghịch hai cái là Chu Trạch An đã kéo cờ, à không, cờ chỉ kéo lên được một nửa, sau đó người đã thức giấc luôn rồi.
Chu Trạch An mất khống chế gầm thét với Trương Nhai xong, cuối cùng tỉnh táo hẳn, khó nhọc ngồi dậy bước xuống giường.
"Anh muốn làm gì, tôi giúp anh." Trương Nhai nói rồi bước tới dìu hắn.
"Tránh ra Cậu cách xa tôi ra một chút " Bây giờ Chu Trạch An hoàn toàn không có cách nào duy trì dáng vẻ lạnh lùng lạnh nhạt với Trương Nhai như trước kia. Thậm chí hắn còn bắt đầu hoài nghi, Trương Nhai cố ý tiếp cận hắn để làm hỏng chít chít của hắn.
"Đừng kích động đừng kích động." Trương Nhai thấy Chu Trạch An muốn lấy thuốc bôi ở tủ đầu giường, bèn nhanh nhẹn lấy đưa cho hắn, "Anh đừng di chuyển, nhỡ lại đụng vào vết thương thì sao."
Chu Trạch An không để ý Trương Nhai, cầm lấy thuốc tự bôi cho mình.
"À thì, bây giờ anh chỉ có thể cương một nửa thôi hả?" Trương Nhai cẩn thận dè dặt hỏi.


⬅ Trước Tiếp ➡